Đè hươu
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Thành ngữ:
- Chỉ việc tranh giành thiên hạ, tranh đoạt ngôi vị đế vương: "Đè hươu" là một thành ngữ cổ, mang ý nghĩa ẩn dụ về cuộc cạnh tranh quyết liệt để giành lấy quyền lực tối cao, ngôi vua hoặc quyền thống trị đất nước.
Ví dụ sử dụng
- Thành ngữ:
- Thời loạn lạc, các thế lực hùng cứ một phương đều nuôi chí lớn đè hươu. (Trong thời kỳ loạn lạc, các thế lực cát cứ đều nuôi chí lớn tranh giành thiên hạ.)
- Cuộc đè hươu giữa các tập đoàn phong kiến kéo dài hàng chục năm. (Cuộc tranh giành ngôi vua giữa các tập đoàn phong kiến kéo dài hàng chục năm.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Thành ngữ này thường được dùng trong văn chương, sử sách hoặc lối nói trang trọng, ẩn dụ để miêu tả các cuộc tranh chấp quyền lực chính trị quy mô lớn, mang tính lịch sử.
Biến thể và từ gần giống
- Đuổi hươu: Một biến thể khác của cùng một thành ngữ, cùng mang nghĩa tranh giành thiên hạ. Đây là hình thức phổ biến hơn.
- Câu chuyện đuổi hươu được ghi chép trong sử sách. (Câu chuyện tranh giành thiên hạ được ghi chép trong sử sách.)
Từ đồng nghĩa
- Tranh hùng: tranh giành ngôi bá chủ.
- Tranh bá đồ vương: tranh giành quyền bá chủ, xưng vương xưng bá.
- Cửu đỉnh: (nghĩa bóng) chỉ quyền lực tối cao của đế vương.
Giải thích nguồn gốc (tham khảo)
Thành ngữ này bắt nguồn từ điển tích lịch sử Trung Quốc. Sau khi Tần Thủy Hoàng mất, thiên hạ đại loạn. Tướng Tần là Triệu Cao đã giết Thái tử Phù Tô, lập Hồ Hợi lên ngôi (Tần Nhị Thế). Triệu Cao chuyên quyền, giết hại trung thần, khiến chư hầu nổi dậy. Cuối cùng, Hạng Vũ và Lưu Bang là hai thế lực mạnh nhất cùng tranh giành thiên hạ. Hình ảnh "con hươu" trong thành ngữ được dùng để ẩn dụ cho "thiên hạ" hoặc "ngôi vị đế vương". Hành động "đè" hoặc "đuổi" hươu tượng trưng cho việc các thế lực săn đuổi, tranh giành để nắm lấy quyền lực tối cao đó.
- Chỉ việc tranh thiên hạ, tranh ngôi vua. Xem Đuổi Hươu