A Di Đà kinh

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ riêng:
    • Tên một bộ kinh Phật giáo: "A Di Đà kinh" tên gọi một bộ kinh quan trọng trong Phật giáo, đặc biệt của Tịnh Độ tông. Bản kinh này được dịch từ tiếng Phạn sang chữ Hán vào năm 402.
    • Nội dung chính: Kinh khuyến khích chúng sinh thường xuyên niệm danh hiệu Phật A Di Đà, với lời nguyện khi lâm chung sẽ được vãng sinh về thế giới Cực Lạc (Tây Phương Tịnh Độ) của Ngài.
dụ sử dụng
  • Danh từ riêng:
    • Hàng ngày, các Phật tử thường tụng A Di Đà kinh để cầu nguyện vãng sinh.
    • A Di Đà kinh một trong ba bộ kinh chính của Tịnh Độ tông.
    • Nội dung của A Di Đà kinh mô tả về sự trang nghiêm an lạc của cõi Cực Lạc.
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Trì tụng A Di Đà kinh": hành động đọc tụng, nghiên cứu bộ kinh này một cách chuyên cần thành kính.
    • Cụ dành buổi sáng để trì tụng A Di Đà kinh.
  • "Y theo A Di Đà kinh tu hành": lấy giáo nghĩa trong kinh làm nền tảng cho việc tu tập.
    • Nhiều người phát nguyện y theo A Di Đà kinh tu hành pháp môn niệm Phật.
Biến thể từ liên quan
  • Kinh A Di Đà: Cách gọi khác, ý nghĩa tương đương.
  • Tiểu Bản A Di Đà Kinh: Tên gọi khác để phân biệt với một bản kinh dài hơn nội dung tương tự.
  • Phật A Di Đà: Vị Phật được tán thán xưng niệm trong kinh.
  • Tịnh Độ tông: Tông phái Phật giáo lấy bộ kinh này làm giáo điển chính.
  • Cực Lạc thế giới: Thế giới Tây Phương Tịnh Độ của Phật A Di Đà, mục tiêu vãng sinh được kinh mô tả.
Từ đồng nghĩa/Gần nghĩa
  • KinhLượng Thọ: Một bộ kinh khác cùng hệ Tịnh Độ, nội dung rộng hơn nhưng cùng tán thán công đức bản nguyện của Phật A Di Đà.
  • Pháp môn Tịnh Độ: Chỉ chung pháp tu niệm Phật cầu vãng sinh, A Di Đà kinh kinh điển nòng cốt.
Thành ngữ/Cụm từ liên quan
  • "Nam mô A Di Đà Phật": câu niệm Phật chính được khuyến khích trong A Di Đà kinh.
  • "Nhất tâm bất loạn": Trạng thái tâm chuyên nhất khi niệm Phật, điều kiện lý tưởng để vãng sinh theo tinh thần kinh.
  • "Vãng sinh Tịnh Độ": Mục đích tối hậu của việc tu tập theo A Di Đà kinh.
  1. dt. Kinh Phật của phái Tịnh độ tông, được dịch từ chữ Phạn ra Hán văn năm 402, do ông At-nan chép lại, nội dung kinh khuyến khích chúng sinh nên thường xuyên niệm Phật A Di Đà, để khi tịch được trở về cõi Cực lạc