đám tang
- Danh từ:
- Lễ nghi, nghi thức tiễn đưa người đã khuất: Chỉ toàn bộ quá trình tổ chức lễ nghi từ khi người chết được đưa từ nhà ra đến nơi an nghỉ cuối cùng (thường là nghĩa trang).
- Sự kiện có tính chất xã hội và tâm linh: Một sự kiện tập trung người thân, bạn bè, hàng xóm đến để chia buồn, tiễn biệt và thể hiện lòng thành kính đối với người đã mất.
- Danh từ:
- Đám tang của cụ ông được tổ chức rất trang trọng và đông đảo người tham dự.
- Gia đình anh ấy đang rất bối rối vì chưa chuẩn bị gì cho đám tang.
- Tinh thần tương thân tương ái được thể hiện rõ khi cả làng đến giúp đỡ đám tang.
"Cư tang" hoặc "để tang": Chỉ thời gian và nghi thức người thân mặc đồ tang, kiêng khem sau khi đám tang kết thúc.
- Theo phong tục, con cháu sẽ cư tang trong vòng ba năm.
"Tang lễ": Từ đồng nghĩa, trang trọng hơn, thường dùng trong văn viết hoặc thông báo chính thức.
- Tang lễ sẽ được cử hành vào lúc 7 giờ sáng ngày mai.
- Đám ma (danh từ): Từ đồng nghĩa, cách nói thông dụng, phổ biến trong khẩu ngữ.
- Lễ tang (danh từ): Cách nói nhấn mạnh vào phần nghi lễ, thường trang trọng.
- Tang gia (danh từ): Chỉ gia đình có người thân vừa mất, đang trong thời gian tổ chức đám tang và chịu tang.
- Đám ma: Lễ tiễn đưa người chết.
- Tang lễ: Nghi lễ sau khi có người qua đời.
- Lễ an táng: Nghi lễ chôn cất (thường dùng cho phần nghi thức tại huyệt mộ).
Tổ chức đám tang: Thực hiện các công việc để tiến hành lễ tang.
- Hội đồng hương giúp gia đình tổ chức đám tang chu đáo.
Đi đám tang: Đến dự, tham dự lễ tang của người khác.
- Ông ấy mặc com-lê đen để đi đám tang.
Phúng viếng đám tang: Đến chia buồn và dâng lễ vật (vòng hoa, trướng, tiền phúng điếu...) trong đám tang.
- Rất đông đồng nghiệp đến phúng viếng đám tang của ông giám đốc cũ.
"Sống dầu đèn, chết kèn trống": Thành ngữ ám chỉ việc tổ chức đám tang linh đình, to tiếng (kèn trống) dù lúc sống có thể nghèo khó (dầu đèn).
- Cụ ấy sống giản dị nhưng con cháu muốn tổ chức cho cụ "sống dầu đèn, chết kèn trống".
"Cha chung không ai khóc": Thành ngữ chỉ việc đám tang của người không thân thích, ít người đến chia buồn, thường dùng để phê phán sự thờ ơ, vô trách nhiệm của cộng đồng.