Bàng Mông, Hậu Nghệ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên hai nhân vật trong truyền thuyết cổ Trung Quốc: "Bàng Mông, Hậu Nghệ" là tên của hai thần tiên nổi tiếng về tài bắn cung. Hậu Nghệ là thầy, Bàng Mông là học trò.
- Biểu tượng của tài nghệ siêu phàm: Cụm từ này thường được dùng để chỉ những người có tài năng xuất chúng, đặc biệt trong lĩnh vực cung tên hoặc các kỹ năng điêu luyện tương tự.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Truyền thuyết kể rằng Bàng Mông, Hậu Nghệ đều là những thiện xạ bậc nhất. (Truyền thuyết kể rằng Bàng Mông và Hậu Nghệ đều là những xạ thủ giỏi nhất.)
- Anh ấy bắn cung giỏi như Bàng Mông, Hậu Nghệ vậy. (Anh ấy bắn cung giỏi như Bàng Mông, Hậu Nghệ vậy.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Dùng để so sánh tài năng: Cụm từ thường xuất hiện trong các phép so sánh để ca ngợi tài năng đặc biệt của một người.
- Tài năng của vị võ sư ấy có thể sánh ngang Bàng Mông, Hậu Nghệ. (Tài năng của vị võ sư ấy có thể sánh ngang Bàng Mông, Hậu Nghệ.)
Biến thể và từ gần giống
- Hậu Nghệ: Tên riêng của vị thần tiên, thầy của Bàng Mông, nổi tiếng với chiến tích bắn rơi chín mặt trời.
- Bàng Mông: Tên riêng của học trò Hậu Nghệ, cũng là một thiện xạ lừng danh.
Từ đồng nghĩa
- Thiện xạ: Xạ thủ cừ khôi, người bắn cung rất giỏi.
- Thần tiên: Nhân vật trong truyền thuyết, có phép thuật và tài năng phi thường.
Thành ngữ liên quan
- "Tài như Hậu Nghệ": Tài giỏi như Hậu Nghệ, dùng để khen ngợi tài năng xuất chúng.
- "Bắn như Bàng Mông": Bắn tên giỏi như Bàng Mông, ví von về kỹ năng bắn cung điêu luyện.
- Tên hai nhân vật thiện xạ trong truyền thuyết cổ Trung Quốc, Bàng Mông là học trò Hậu Nghệ
- Tương truyền thời xưa có 10 mặt trời, Hậu Nghệ đã dùng cung thần bắn rơi hết 9