bệu rệch
Căn phòng trọ của anh ấy lúc nào cũng bệu rệch với quần áo và sách vở vứt bừa bãi.
Định nghĩa
- Tính từ:
- Luộm thuộm, lôi thôi, không gọn gàng: "Bệu rệch" dùng để miêu tả trạng thái, hình dáng của một người, vật hoặc nơi chốn trông rất cẩu thả, thiếu sự chăm chút, gọn gàng, thường gây cảm giác khó coi hoặc không sạch sẽ.
- Xuề xòa, thiếu chỉn chu: Chỉ sự thiếu nghiêm túc, thiếu sự trau chuốt cần thiết trong cách ăn mặc, trang trí hoặc thực hiện một việc gì đó.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Căn phòng trọ của anh ấy lúc nào cũng bệu rệch với quần áo và sách vở vứt bừa bãi.
- Cô ấy không thể chịu được việc ai đó ăn mặc bệu rệch đến nơi công cộng.
- Bản báo cáo này viết quá bệu rệch, đầy lỗi chính tả và trình bày cẩu thả.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Ăn mặc bệu rệch": Một cụm từ rất phổ biến, dùng để phê phán cách ăn mặc luộm thuộm, không phù hợp.
- Anh ta bị sếp nhắc nhở vì thường xuyên ăn mặc bệu rệch đến công ty.
- "Để bệu rệch": Chỉ việc để mặc cho một thứ gì đó trở nên lôi thôi, không ngăn nắp.
- Cậu không thể để bệu rệch bộ đồng phục như vậy được.
Biến thể và từ gần giống
- Bệ rạc (tính từ): Gần nghĩa với "bệu rệch", chỉ sự tàn tạ, tiều tụy, hư hỏng (thường dùng cho đồ vật hoặc vẻ ngoài con người).
- Chiếc xe đạp cũ kỹ trông thật bệ rạc.
- Luộm thuộm (tính từ): Từ đồng nghĩa phổ biến, chỉ sự không gọn gàng, lôi thôi.
- Cẩu thả (tính từ): Nhấn mạnh vào sự thiếu cẩn thận, tắc trách trong công việc hoặc hành động, có thể dùng rộng hơn "bệu rệch".
Từ đồng nghĩa
- Lôi thôi: Không gọn gàng, rắc rối.
- Xuề xòa: Qua loa, đại khái, không cầu kỳ (đôi khi mang sắc thái tích cực hơn "bệu rệch").
- Thô kệch: Thô, không tinh tế, không đẹp mắt.
Từ trái nghĩa
- Chỉn chu: Cẩn thận, tỉ mỉ, gọn gàng.
- Gọn gàng: Ngăn nắp, trật tự.
- Tươm tất: Đầy đủ, tử tế, chỉnh chu (thường dùng cho trang phục).
Lưu ý sử dụng
- Sắc thái: Từ "bệu rệch" mang sắc thái khá tiêu cực, dùng để chê bai, phê phán. Nên thận trọng khi dùng để miêu tả trực tiếp một người vì có thể gây mất lòng.
- Phạm vi sử dụng: Từ thường dùng trong văn nói hoặc văn viết mang tính đời thường, ít dùng trong văn bản trang trọng. Có thể dùng để miêu tả người, đồ vật, không gian hoặc cả cách làm việc.