cephalosporin
Định nghĩa
Danh từ: (dược lý) Một loại kháng sinh phổ rộng, có nguồn gốc từ nấm, có cấu trúc liên quan đến penicillin. Cephalosporin hoạt động bằng cách phá vỡ thành tế bào của vi khuẩn, tiêu diệt chúng. Các dẫn xuất bán tổng hợp của nó có hoạt tính kháng khuẩn mạnh hơn.
Ví dụ sử dụng
- (Bác sĩ kê một đợt cephalosporin để điều trị nhiễm khuẩn.)
- (Cephalosporin thường được dùng như một lựa chọn thay thế cho bệnh nhân dị ứng với penicillin.)
Các cách sử dụng nâng cao
Cephalosporin thế hệ: Các thế hệ cephalosporin (thế hệ 1, 2, 3, 4, 5) được phân loại dựa trên phổ kháng khuẩn và khả năng kháng lại các enzyme của vi khuẩn.
- First-generation cephalosporins are effective against gram-positive bacteria. (Cephalosporin thế hệ đầu có hiệu quả chống lại vi khuẩn gram dương.)
Kháng cephalosporin: Tình trạng vi khuẩn phát triển khả năng đề kháng với thuốc.
- The rise of cephalosporin-resistant bacteria is a major concern in hospitals. (Sự gia tăng vi khuẩn kháng cephalosporin là một mối lo ngại lớn trong bệnh viện.)
Biến thể và từ gần giống
- Cephalosporinase (danh từ): Enzyme do vi khuẩn sản xuất để phá hủy cephalosporin, gây ra hiện tượng kháng thuốc.
- Cefalexin (danh từ): Một loại cephalosporin thế hệ 1 thường dùng dưới dạng uống.
- Ceftriaxone (danh từ): Một loại cephalosporin thế hệ 3, thường dùng qua đường tiêm.
Từ đồng nghĩa
- Kháng sinh nhóm cephalosporin: Cụm từ mô tả nhóm thuốc này.
- Thuốc kháng sinh beta-lactam: Cephalosporin thuộc nhóm beta-lactam, cùng họ với penicillin.
Các cụm từ liên quan
- Phổ kháng khuẩn của cephalosporin: Phạm vi các loại vi khuẩn mà cephalosporin có thể tiêu diệt.
- Liệu trình cephalosporin: Thời gian và liều lượng điều trị bằng cephalosporin.
Thành ngữ liên quan
(Không có thành ngữ phổ biến liên quan trực tiếp đến từ "cephalosporin" do tính chuyên ngành cao của nó.)