dáng dấp

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Hình dáng, tư thế bên ngoài của con người: "dáng dấp" chỉ đường nét, hình thể tổng thể của một người, thường nhấn mạnh đến vẻ bề ngoài, phong thái hoặc cách đứng, ngồi, đi lại.
    • Vẻ ngoài, phong thái đặc trưng: "dáng dấp" cũng dùng để mô tả ấn tượng tổng quát về một người qua dáng vẻ cách cử xử.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Anh ấy dáng dấp của một vận động viên chuyên nghiệp. (Hình thể phong thái của anh ấy giống người chơi thể thao chuyên nghiệp.)
    • Dáng dấp của ấy rất thanh lịch. (Vẻ ngoài tư thế của ấy toát lên sự duyên dáng.)
    • Nhìn dáng dấp từ xa, tôi nhận ra ngay đó ông nội. (Hình dáng tổng thể từ xa giúp tôi nhận ra ông.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "dáng dấp" + tính từ chỉ phong thái: dùng để nhấn mạnh đặc điểm nổi bật của hình thể.

    • Dáng dấp uy nghi của người lính khiến ai cũng kính nể. (Phong thái trang trọng, mạnh mẽ của người lính gây ấn tượng.)
  • "dáng dấp" trong văn học: thường dùng để miêu tả nhân vật một cách gợi hình.

    • Chàng trai dáng dấp khỏe khoắn, tự tin. (Hình thể tư thế của chàng trai thể hiện sức mạnh sự tự tin.)
Biến thể từ gần giống
  • Dáng (danh từ): hình thể, đường nét cơ bản của người hoặc vật.

    • Dáng người cao ráo. (Hình thể cao thanh mảnh.)
  • Vóc dáng (danh từ): hình thể tầm vóc của con người, thường nhấn mạnh đến kích thước.

    • Vóc dáng nhỏ nhắn. (Tầm vóc hình thể nhỏ gọn.)
Từ đồng nghĩa
  • Hình dáng: đường nét tổng thể bên ngoài.

    • Hình dáng của ấy rất quen thuộc. (Đường nét bên ngoài dễ nhận ra.)
  • Phong thái: cách cử xử, thái độ toát ra từ bên ngoài.

    • Phong thái tự tin của anh ấy rất thu hút. (Cách cử xử thái độ thể hiện sự tự tin.)
  • Tư thế: cách đứng, ngồi, nằm, đi lại của cơ thể.

    • Tư thế ngồi thẳng lưng rất quan trọng. (Cách đặt cơ thể trong tư thế ngồi.)
Thành ngữ liên quan
  • Không dáng dấp : không có vẻ ngoài hoặc phong thái đáng chú ý.

    • Anh ta trông chẳng dáng dấp của một nhà lãnh đạo. (Vẻ ngoài của anh ta không toát lên phẩm chất lãnh đạo.)
  • Dáng dấp bề ngoài: vẻ ngoài, hình thức bên ngoài (thường dùng để phân biệt với phẩm chất bên trong).

    • Dáng dấp bề ngoài có thể đánh lừa người khác. (Hình thức bên ngoài không phải lúc nào cũng phản ánh bản chất thật.)
dáng dấp
Cô ấy có dáng dấp của một vận động viên.