flavius valerius constantinus
Định nghĩa
Danh từ riêng: - Flavius Valerius Constantinus (thường được gọi là Constantinus Đại đế): Một hoàng đế La Mã trị vì từ năm 306 đến năm 337 sau Công nguyên. Ông nổi tiếng vì đã chấm dứt cuộc đàn áp các tín đồ Kitô giáo và hợp pháp hóa Kitô giáo trong Đế chế La Mã. Năm 324, ông biến Kitô giáo thành quốc giáo chính thức của đế chế. Năm 330, ông dời đô từ Roma đến Byzantium và đổi tên thành Constantinopolis (nay là Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ).
Ví dụ sử dụng
Các cách sử dụng nâng cao
- "Constantinus Đại đế": Tên gọi phổ biến hơn của Flavius Valerius Constantinus trong các tài liệu lịch sử.
- Constantinus Đại đế là vị hoàng đế đầu tiên cải sang Kitô giáo.
- "Sắc lệnh Milan": Một sắc lệnh do Flavius Valerius Constantinus ban hành, chấm dứt sự đàn áp Kitô hữu.
- Sắc lệnh Milan là một trong những dấu mốc quan trọng nhất dưới thời Flavius Valerius Constantinus.
Biến thể và từ gần giống
- Constantinopolis (Danh từ riêng): Tên gọi cũ của thành phố Istanbul, do Flavius Valerius Constantinus đặt.
- Flavius Valerius Constantinus đã biến Constantinopolis thành thủ đô mới của đế chế.
- Constantinus (Danh từ riêng): Tên gọi ngắn gọn, thường dùng trong lịch sử.
- Constantinus là một trong những hoàng đế vĩ đại nhất của La Mã.
Từ đồng nghĩa
- Constantinus Đại đế: Tên gọi tôn vinh sự vĩ đại của Flavius Valerius Constantinus.
- Hoàng đế Constantinus: Cách gọi trang trọng trong các văn bản lịch sử.
Các cụm từ (phrasal verbs) liên quan
(Không có cụm động từ phổ biến liên quan đến tên riêng lịch sử này.)
Thành ngữ liên quan
(Không có thành ngữ phổ biến liên quan đến Flavius Valerius Constantinus.)