karl jaspers
Karl Jaspers là một Danh từ riêng, chỉ một người cụ thể.
- Bác sĩ tâm thần người Đức (1883-1969): Karl Jaspers là một nhà tâm thần học và triết gia nổi tiếng người Đức. Ông được biết đến nhiều nhất với những đóng góp trong lĩnh vực tâm thần học hiện sinh và triết học hiện sinh. Cụm từ "karl jaspers" dùng để nhắc đến cá nhân này trong các ngữ cảnh học thuật, lịch sử hoặc triết học.
- (Các tác phẩm của Karl Jaspers đã ảnh hưởng lớn đến tâm thần học hiện đại.)
- (Karl Jaspers được coi là một trong những nhân vật chủ chốt của triết học hiện sinh.)
"the philosophy of Karl Jaspers": triết học của Karl Jaspers, thường liên quan đến các khái niệm như "sự tồn tại" (Existenz), "sự giao tiếp" (Kommunikation) và "tình huống giới hạn" (Grenzsituationen).
- The philosophy of Karl Jaspers emphasizes the importance of personal freedom and communication. (Triết học của Karl Jaspers nhấn mạnh tầm quan trọng của tự do cá nhân và giao tiếp.)
"the psychiatric theories of Karl Jaspers": các lý thuyết tâm thần học của Karl Jaspers, đặc biệt là về chẩn đoán và phân loại bệnh tâm thần.
- The psychiatric theories of Karl Jaspers laid the groundwork for modern psychopathology. (Các lý thuyết tâm thần học của Karl Jaspers đã đặt nền móng cho tâm lý bệnh học hiện đại.)
- Jaspersian (tính từ): thuộc về hoặc liên quan đến Karl Jaspers hoặc triết học của ông.
- His approach to therapy has a Jaspersian quality. (Cách tiếp cận trị liệu của ông ấy mang phẩm chất Jaspersian.)
- Nhà tư tưởng hiện sinh: Karl Jaspers thường được xếp cùng nhóm với các triết gia hiện sinh khác như Martin Heidegger và Jean-Paul Sartre.
- Nhà tâm thần học hiện sinh: một thuật ngữ mô tả chuyên môn của ông.
- Existential philosophy of Jaspers: triết học hiện sinh của Jaspers.
- Jaspers' concept of Existenz: khái niệm về sự tồn tại của Jaspers.
Không có thành ngữ phổ biến nào liên quan trực tiếp đến "karl jaspers". Tuy nhiên, thuật ngữ "Grenzsituationen" (tình huống giới hạn) do ông đặt ra đôi khi được dùng trong triết học và tâm lý học để mô tả những trải nghiệm cực đoan (như cái chết, đau khổ, tội lỗi) buộc con người phải đối diện với bản chất thực sự của mình.