louis le begue
Louis le Bègue (Danh từ riêng, chỉ người): - Tước hiệu: "Louis le Bègue" là biệt danh tiếng Pháp dành cho Louis II của Pháp (846–879), người trị vì với tư cách là Vua của Tây Francia (Pháp) và cũng là Vua của Đông Francia (Đức) trong một thời gian ngắn. "Le Bègue" trong tiếng Pháp có nghĩa là "Người nói lắp" (the Stammerer), ám chỉ tật nói lắp của ông. - Đặc điểm lịch sử: Ông là con trai của Vua Charles the Bald (Charles Hói) và là vị vua cuối cùng của triều đại Carolingian cai trị một vương quốc thống nhất trong một thời gian ngắn. Triều đại của ông kéo dài từ năm 877 đến 879, được đánh dấu bởi sự yếu kém về chính trị và quân sự.
- (Louis le Bègue lên ngôi vua vào năm 877 sau khi cha ông qua đời.)
- (Các nhà sử học thường gọi Louis Người nói lắp là "Louis le Bègue" trong các văn bản tiếng Pháp.)
- Trong ngữ cảnh lịch sử: "Louis le Bègue" thường được dùng để nhấn mạnh biệt danh gốc tiếng Pháp, đặc biệt khi thảo luận về lịch sử Carolingian hoặc các tài liệu học thuật bằng tiếng Pháp.
- The reign of Louis le Bègue was brief and marked by Viking invasions. (Triều đại của Louis le Bègue ngắn ngủi và bị đánh dấu bởi các cuộc xâm lược của người Viking.)
- Louis the Stammerer: Bản dịch tiếng Anh của "Louis le Bègue", thường được dùng trong các văn bản tiếng Anh.
- Louis II of France: Tên chính thức của ông trong lịch sử, để phân biệt với các vị vua Louis khác.
- Louis II: Tên chính thức, dùng để chỉ vị vua này trong các danh sách vua chúa.
- The Stammerer: Biệt danh chỉ tật nói lắp của ông, thường xuất hiện trong các tài liệu lịch sử.
(Không có phrasal verbs liên quan trực tiếp đến danh từ riêng này.)
(Không có thành ngữ liên quan trực tiếp đến "Louis le Bègue".)