phocomelia
Định nghĩa
Danh từ:
- Dị tật thiếu chi (Phocomelia): Một tình trạng bất thường trong quá trình phát triển của thai nhi, khiến phần trên của cánh tay hoặc chân bị thiếu hoặc phát triển không đầy đủ, dẫn đến bàn tay hoặc bàn chân gắn trực tiếp vào thân mình, trông giống như cục chân tay cụt ngủn. Đây là một dị tật hiếm gặp, thường do người mẹ sử dụng thuốc thalidomide trong thời kỳ mang thai.
Ví dụ sử dụng
- (Dị tật thiếu chi là một khuyết tật bẩm sinh nghiêm trọng ảnh hưởng đến các chi.)
- (Việc sử dụng thalidomide trong thai kỳ có liên quan đến nguy cơ mắc dị tật thiếu chi cao hơn.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Phocomelia thường được nhắc đến trong các bối cảnh y khoa hoặc lịch sử, đặc biệt khi nói về thảm kịch thalidomide những năm 1960.
- The thalidomide scandal of the late 1950s and early 1960s resulted in thousands of cases of phocomelia worldwide. (Vụ bê bối thalidomide cuối thập niên 1950 và đầu thập niên 1960 đã dẫn đến hàng ngàn ca dị tật thiếu chi trên toàn thế giới.)
Biến thể và từ gần giống
- Phocomelic (tính từ): thuộc về hoặc liên quan đến dị tật thiếu chi.
- The phocomelic condition was documented in medical reports. (Tình trạng dị tật thiếu chi đã được ghi nhận trong các báo cáo y khoa.)
Từ đồng nghĩa
- Dị tật chi ngắn: một thuật ngữ chung hơn, nhưng không đặc hiệu như phocomelia.
- Thiếu chi bẩm sinh: mô tả tình trạng thiếu một phần hoặc toàn bộ chi từ khi sinh ra.
Các cụm từ (phrasal verbs) liên quan
Không có cụm động từ trực tiếp liên quan đến "phocomelia".
Thành ngữ liên quan
Không có thành ngữ phổ biến liên quan đến "phocomelia".