vùng trời
Định nghĩa
- Danh từ:
- Khoảng không gian trên cao, thuộc về một khu vực hoặc quốc gia nhất định: "vùng trời" chỉ phần không gian bao phủ bên trên một vùng đất hoặc lãnh thổ, thường được xác định về mặt địa lý hoặc pháp lý.
- Không gian trên cao nói chung: "vùng trời" cũng có thể dùng để chỉ một khoảng không rộng lớn trên bầu trời, không nhất thiết gắn với ranh giới hành chính.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Máy bay đã bay vào vùng trời của Việt Nam. (Máy bay đi vào khoảng không gian thuộc chủ quyền của Việt Nam.)
- Chim én bay lượn khắp vùng trời rộng lớn. (Chim én bay khắp khoảng không trên cao.)
- Vùng trời châu Âu bị đóng cửa do núi lửa phun trào. (Khoảng không gian trên lãnh thổ châu Âu bị cấm bay vì tro bụi núi lửa.)
Các cách sử dụng nâng cao
"vùng trời quốc gia": không gian trên cao thuộc chủ quyền của một quốc gia, được luật pháp quốc tế bảo vệ.
- Mỗi quốc gia có quyền kiểm soát vùng trời quốc gia của mình. (Mỗi nước có quyền quản lý khoảng không trên lãnh thổ của họ.)
"vùng trời tự do": khoảng không không bị kiểm soát bởi bất kỳ quốc gia nào, thường là trên biển quốc tế.
- Các máy bay quân sự thường hoạt động ở vùng trời tự do. (Các máy bay quân sự thường bay ở khoảng không không thuộc chủ quyền quốc gia nào.)
Biến thể và từ gần giống
Bầu trời (danh từ): khoảng không gian bao quanh Trái Đất, nhìn từ mặt đất lên.
- Bầu trời hôm nay rất trong xanh. (Khoảng không trên cao hôm nay rất sáng và không có mây.)
Khoảng không (danh từ): vùng không gian trống, không có vật cản.
- Tên lửa phóng lên khoảng không vũ trụ. (Tên lửa bay vào vùng không gian bên ngoài khí quyển.)
Từ đồng nghĩa
Không phận: vùng trời thuộc chủ quyền của một quốc gia (thường dùng trong ngữ cảnh quân sự hoặc hàng không).
- Máy bay đã xâm phạm không phận của nước láng giềng. (Máy bay đã bay vào vùng trời thuộc chủ quyền của nước khác mà không được phép.)
Không gian trên cao: vùng trời nói chung, không mang tính pháp lý.
Thành ngữ liên quan
- Vùng trời riêng: không gian riêng tư, nơi một người hoặc nhóm người cảm thấy tự do và thoải mái (nghĩa bóng).
- Cô ấy có vùng trời riêng trong khu vườn nhỏ của mình. (Cô ấy có không gian riêng tư và yên tĩnh trong khu vườn nhỏ.)