worship of man
Định nghĩa
Danh từ: Sự tôn thờ con người, một hình thức tôn giáo hoặc tín ngưỡng coi con người (như một cá nhân hoặc toàn thể nhân loại) là đối tượng tối cao để tôn kính, ngưỡng mộ, hoặc thờ phụng, thay vì một vị thần hay thế lực siêu nhiên.
Ví dụ sử dụng
- (Giáo lý trung tâm của giáo phái là sự tôn thờ con người, bác bỏ mọi quyền lực thần thánh.)
- (Trong một số hệ thống triết học, sự tôn thờ con người nâng tầm tiềm năng của con người lên một vị thế thiêng liêng.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "worship of man" thường được dùng trong ngữ cảnh phê phán hoặc học thuật để chỉ một hệ tư tưởng nhân vị (humanism) cực đoan, nơi con người tự coi mình là trung tâm của vũ trụ.
- The philosopher argued that modern secularism has become a subtle form of the worship of man. (Nhà triết học lập luận rằng chủ nghĩa thế tục hiện đại đã trở thành một hình thức tinh vi của sự tôn thờ con người.)
Biến thể và từ gần giống
- Worshipper of man (danh từ): người tôn thờ con người.
- He was accused of being a worshipper of man rather than a believer in God. (Anh ta bị buộc tội là một người tôn thờ con người hơn là một tín đồ của Chúa.)
- Man-worship (danh từ): một dạng viết ghép tương tự, nhấn mạnh vào hành động tôn thờ.
- Man-worship often appears in literature as a critique of hubris. (Sự tôn thờ con người thường xuất hiện trong văn học như một lời phê phán về sự kiêu ngạo.)
Từ đồng nghĩa
- Tôn thờ nhân loại: nhấn mạnh vào đối tượng là toàn thể loài người.
- Nhân thần giáo: một thuật ngữ hiếm, chỉ tôn giáo lấy con người làm thần thánh.
Các cụm từ liên quan
- To practice the worship of man: thực hành sự tôn thờ con người.
- Some ancient cults practiced the worship of man through deifying their rulers. (Một số giáo phái cổ đại thực hành sự tôn thờ con người bằng cách thần thánh hóa những người cai trị của họ.)
Thành ngữ liên quan
- To make a god of man: biến con người thành thần thánh (một cách diễn đạt tương tự trong văn phong triết học).
- The Renaissance began to make a god of man, celebrating human achievement above all. (Thời Phục hưng bắt đầu biến con người thành thần thánh, tôn vinh thành tựu của con người lên trên hết.)