Bàng Thống
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Tên một nhân vật lịch sử - hư cấu nổi tiếng trong thời kỳ Tam Quốc: Bàng Thống là một mưu sĩ tài ba, có biệt hiệu là "Phượng Sồ", cùng với Gia Cát Lượng (Khổng Minh) phò tá Lưu Bị.
- Biểu tượng của trí tuệ và mưu lược, nhưng có số phận ngắn ngủi: Tên ông thường được nhắc đến như một nhân tài kiệt xuất nhưng qua đời khi còn trẻ, ở đất Lạc Thành.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Bàng Thống là cánh tay đắc lực của Lưu Bị trong những ngày đầu ở Kinh Châu.
- Sử sách ghi lại, Bàng Thống mất trong trận chiến ở Lạc Thành Pha.
- "Rồng Phụng Kinh Châu" là cách gọi để chỉ Gia Cát Lượng (rồng) và Bàng Thống (phượng).
Các cách sử dụng nâng cao
- "Mưu lược như Bàng Thống": dùng để ca ngợi trí tuệ, tài bày mưu tính kế của một người.
- Vị tướng ấy có mưu lược như Bàng Thống, luôn đưa ra những kế sách xuất chúng.
- "Số phận Bàng Thống": ám chỉ một tài năng lớn nhưng có cuộc đời hoặc sự nghiệp quá ngắn ngủi, yểu mệnh.
- Anh ấy là một thiên tài âm nhạc với số phận Bàng Thống, qua đời khi mới ngoài hai mươi tuổi.
Biến thể và từ gần giống
- Phượng Sồ (Danh từ): Biệt hiệu của Bàng Thống, có nghĩa là "chú phượng hoàng non", ngụ ý tài năng xuất chúng.
- Ngọa Long (Danh từ): Biệt hiệu của Gia Cát Lượng (Khổng Minh), thường được nhắc đến cùng với Bàng Thống (Phượng Sồ) trong cụm "Nhất Long Nhất Phượng".
Từ đồng nghĩa
- Mưu sĩ: người chuyên bày mưu tính kế.
- Quân sư: người đưa ra mưu lược, sách lược trong quân sự hoặc chính trị.
Thành ngữ liên quan
- "Rồng Phụng Kinh Châu": Thành ngữ chỉ hai nhân tài kiệt xuất cùng phò tá một chủ là Gia Cát Lượng (rồng) và Bàng Thống (phượng) giúp Lưu Bị ở Kinh Châu.
- Công ty đó may mắn có được bộ đôi "Rồng Phụng Kinh Châu", nên phát triển rất nhanh.
- Nhân vật cùng với Khổng Minh giúp Lưu Bị ở đất Kinh Châu
- Xem Rồng Phụng Kinh Châu