Hàm Sư tử

  1. Chỉ tính hung hãn, ghen tuông của người đàn bà, cái oai dữ của người vợ cả
  2. Truyền Đăng Lục: Trần Tháo thường cùng Thức luận bàn về bút pháp về sự thành bại của cổ kim, rất thích đạo phật, đã từng ăn rau, ở chùa, không màng đến thế sự. Vợ Tháo Liễu thị, tính hung hãn hay ghen. Mỗi lần Tháo mở tiệc mời khách, nếu ca kỹ đến hát xướng mua vui thì Liễu thịnhà sau máu ghen nỗi lên, lấy gậy đánh sàn sạt vào tường, gầm thét om sòm, khách không chịu nỗi phải bỏ ra về. Thức nhân đấy mới thơ đùa TrầnTháo :
  3. "Thùy tự long khâu hiền
  4. Đàm không thuyết hữu dạ bất miên
  5. Hốt văn đông sư tử hống
  6. Trụ trương lạc thủ tam mang nhiên. (Ai hiền như đất Long Khâu, bàn về thuyết không thuyết của nhà phật đêm không ngũ, bổng nghe sư tử Đông rống lên, gậy chống rơi khỏi tay, lòng bàng hoàng quên phắt đi hết)
  7. dựa thơ Đỗ Phủ: " Đông nữ nhi thân tích liễu." (Người con gái đất Đông họ Liễu)
  8. Thức đã mượn chữ Đông để chỉ Liễu thị vợ Tháo, còn Sư tử hống tiếng nhà Phật để nói uy nhiêm của phật tổ, nói giọng thuyết pháp của Phật âm thanh chấn động thế giới như sư tử gầm. Nay Trần Tháo thích đàm luận đạo Phật. Thức bèn mượn tiếng nhà Phật để đùa, chỉ cái tính hung hãn hay ghen của Liễu thị