Khuất Nguyên
- Danh từ riêng:
- Một nhà thơ, một chính trị gia yêu nước nổi tiếng của nước Sở thời Chiến Quốc (khoảng thế kỷ 4-3 TCN): Khuất Nguyên được tôn vinh là một trong những nhà thơ vĩ đại nhất trong lịch sử văn học Trung Quốc, tác giả của nhiều tác phẩm thuộc thể loại Sở từ.
- Một biểu tượng của lòng trung thành, tinh thần yêu nước và phẩm cách cao thượng: Hình tượng Khuất Nguyên gắn liền với sự chính trực, can gián vua vì lợi ích quốc gia và cái chết bi tráng vì lý tưởng.
- Danh từ riêng:
- Khuất Nguyên là tác giả của thiên trường ca "Ly Tao" bất hủ.
- Tinh thần yêu nước của Khuất Nguyên được người đời sau ngưỡng mộ.
- Tương truyền, Khuất Nguyên đã gieo mình xuống sông Mịch La vì đau đớn trước cảnh nước mất.
"Tinh thần Khuất Nguyên": cụm từ dùng để chỉ tấm lòng trung quân ái quốc, sự chính trực sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng và đất nước.
- Các nhà nho xưa thường lấy tinh thần Khuất Nguyên làm gương sáng về đạo làm tôi.
"Theo gương Khuất Nguyên": hành động noi theo tấm gương trung nghĩa, bất khuất.
- Trong lịch sử, nhiều sĩ phu yêu nước đã theo gương Khuất Nguyên, dâng sớ can gián vua.
Sở từ: Thể thơ cổ của nước Sở, do Khuất Nguyên phát triển và đưa lên đỉnh cao, có đặc trưng là ngôn từ trau chuốt, giàu hình ảnh và chất trữ tình bi tráng.
- "Ly Tao" là kiệt tác tiêu biểu nhất của thể loại Sở từ.
"Ly Tao": Tác phẩm thơ trữ tình chính trị nổi tiếng nhất của Khuất Nguyên, thể hiện nỗi đau đớn, phẫn uất và lý tưởng cao đẹp của tác giả.
- "Ly Tao" của Khuất Nguyên được mệnh danh là "trường ca của nỗi ly sầu".
Tết Đoan Ngọ (Tết Đoan Dương, Tết giết sâu bọ): Một ngày lễ truyền thống có liên quan đến truyền thuyết về cái chết của Khuất Nguyên. Dân chúng làm bánh, đua thuyền rồng để tưởng nhớ ông.
- Tục đua thuyền rồng trong Tết Đoan Ngọ bắt nguồn từ việc người dân chèo thuyền đi tìm thi thể Khuất Nguyên.
- Khuất Bình: Tên tự của Khuất Nguyên.
- Khuất Tam Lư Đại Phu: Chức quan của Khuất Nguyên dưới triều Sở Hoài Vương.
"Trầm Mịch La" / "Gieo mình xuống sông Mịch La": Điển tích chỉ cái chết bi tráng của Khuất Nguyên, thường dùng để ví với hành động hy sinh vì lý tưởng, vì nước.
- Lòng trung của ông ấy khiến người ta liên tưởng đến chí sĩ trầm Mịch La năm xưa.
"Lan huệ chi tính" (Tính chất của lan và huệ): Thành ngữ bắt nguồn từ thơ Khuất Nguyên, thường dùng để ví von với phẩm chất thanh cao, thuần khiết của người quân tử.
- Con người ông ấy có "lan huệ chi tính", không màng danh lợi xô bồ.
- Nhà thơ yêu nước của nước Sở thời Chiến Quốc. ông sáng tác nhiều bài Sở từ nổi tiếng. Trong đó có thiên "Ly Tao" là tuyệt tác. Sau can vua không được, ông trầm nình ở sông Mịch La mà chết
- Xem Đoan ngọ