Mùi hương vương giả
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh ngữ:
- Mùi hương cao quý, thanh tao, xứng đáng với bậc vua chúa: Cụm từ này dùng để chỉ một mùi hương đặc biệt thơm, quý phái và thanh khiết, thường được liên tưởng đến hương thơm của các loài hoa quý như hoa Lan. Nó mang ý nghĩa ẩn dụ về vẻ đẹp, phẩm chất và địa vị cao quý, vượt lên trên những thứ tầm thường.
Ví dụ sử dụng
- Danh ngữ:
- Hoa lan tỏa ra một mùi hương vương giả, khiến ai cũng phải ngẩn ngơ.
- Căn phòng thoang thoảng một mùi hương vương giả, gợi nhớ đến những cung điện xưa.
- Vị đạo sĩ nói rằng loài thảo dược này có mùi hương vương giả, chỉ mọc ở nơi thanh tịnh.
Các cách sử dụng nâng cao
Dùng trong văn chương, thi ca: Cụm từ thường xuất hiện trong thơ văn cổ điển hoặc văn phong trang trọng để miêu tả vẻ đẹp tinh tế, thanh cao, vượt trội hẳn so với những thứ xung quanh.
- Trong bài thơ, tác giả ví von hương thơm của người con gái như một mùi hương vương giả giữa chốn bụi trần.
Dùng với ý nghĩa ẩn dụ: Không chỉ miêu tả mùi hương thực, cụm từ còn dùng để ám chỉ phẩm chất, tài năng hoặc vẻ đẹp xuất chúng, xứng đáng với địa vị cao.
- Tài năng của ông ấy tỏa ra một thứ "mùi hương vương giả" giữa làng nghề thủ công.
Biến thể và từ gần giống
- Hương thơm quý tộc: Cách nói khác, nhấn mạnh sự quý phái, sang trọng.
- Mùi hương đế vương: Cách nói nhấn mạnh hơn về địa vị tối cao (đế vương).
- Hương lan: Chỉ riêng mùi hương của hoa Lan, thường được coi là biểu tượng của sự thanh cao.
Từ đồng nghĩa
- Hương thơm cao quý: Mùi hương thể hiện sự sang trọng, đẳng cấp.
- Mùi hương thanh tao: Mùi hương nhẹ nhàng, tinh khiết và tao nhã.
Thành ngữ liên quan
- "Lan vi vương giả hương": Thành ngữ gốc Hán-Việt, xuất phát từ điển tích Khổng Tử, nghĩa là "Hoa Lan là loài hoa có mùi hương của bậc vương giả". Thành ngữ này dùng để ca ngợi vẻ đẹp và phẩm chất ưu tú, thanh cao vượt trội, dù có thể bị đặt trong hoàn cảnh tầm thường.
- Anh ấy như đóa lan giữa cỏ dại, đúng là "lan vi vương giả hương".
- Mùi hương cao quý, tức mùi hương của hoa Lan
- Khổng Tử gia ngữ: Khổng Tử từ nước Vệ về nước Lỗ thấy nơi núi hẻo lánh, có nhiều hoa lan đã than rằng: "Lan vi vương giã hương, kim nài dữ chúng thảo ngữ" (Hoa Lan có mùi hương vương giả, nay lại phải ở chung với các loại cỏ.)