Nghĩa phụ Khoái Châu
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Tên một truyện trong tác phẩm "Truyền kỳ mạn lục": "Nghĩa phụ Khoái Châu" là tiêu đề của một truyện ngắn thuộc thể loại truyền kỳ, nằm trong tập "Truyền kỳ mạn lục" của Nguyễn Dữ. Truyện kể về số phận của người vợ có nghĩa (nghĩa phụ) quê ở Khoái Châu.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- "Nghĩa phụ Khoái Châu" là một trong những truyện cảm động nhất trong "Truyền kỳ mạn lục".
- Hình tượng người phụ nữ trong "Nghĩa phụ Khoái Châu" để lại nhiều suy ngẫm.
Các cách sử dụng nâng cao
- Chỉ nhân vật chính: Cụm từ này có thể được dùng để chỉ nhân vật chính - người vợ có nghĩa - trong câu chuyện.
- Số phận của "nghĩa phụ Khoái Châu" thật đáng thương.
- Chỉ giá trị đạo đức: Cụm từ có thể được nhắc đến như một biểu tượng cho lòng chung thủy và đức hy sinh của người phụ nữ xưa.
- Tấm lòng son sắt của "nghĩa phụ Khoái Châu" là bài học về đạo nghĩa vợ chồng.
Biến thể và từ gần giống
- Truyền kỳ mạn lục (Danh từ): Tên tác phẩm văn học chứa truyện "Nghĩa phụ Khoái Châu".
- Nghĩa phụ (Danh từ): Người vợ có nghĩa, giữ trọn đạo làm vợ.
- Khoái Châu (Danh từ): Tên một địa danh (châu, phủ) xưa, nay thuộc tỉnh Hưng Yên, Việt Nam; là quê hương của nhân vật chính.
Từ đồng nghĩa
- Người vợ chung thủy: Chỉ người phụ nữ giữ trọn đạo nghĩa với chồng.
- Giai thoại về lòng chung thủy: Câu chuyện lưu truyền về tấm gương giữ trọn đạo làm vợ.
Thành ngữ liên quan
- Trọn đạo làm vợ: Giữ vẹn đạo nghĩa của người vợ.
- Nhân vật trong "Nghĩa phụ Khoái Châu" là hình mẫu của sự trọn đạo làm vợ.
- Tào Khê luỵ: Thành ngữ gốc Hán (Tào Khê lụy) chỉ việc vì chồng mà chịu khổ, có thể liên tưởng đến số phận của nhân vật.
- Số phận "nghĩa phụ Khoái Châu" khiến người đời nhớ đến điển tích "Tào Khê luỵ".
- Truyền kỳ Mạn lục: Trọng Quỳ và nhị Khanh là con Từ Đạt người Khoái Châu, làm quan tại thành Đông Quan (Hà Nội bây giờ) và Phùng Lập Ngân, hai gia đình hứa hôn với nhau. Trọng Quý và Nhị Khanh lấy nhau. Nhị Khanh khéo biết cư xử nên họ hàng rất hòa thuận. Trọng uỳ lớn lên sinh chơi bời lêu lõng, năm 20 tuổi theo cha đi phó nhậm ở Nghệ An là vùng đương có giặc, Nhị Khanh ở lại nhà. Cha mẹ nối nhau tạ thế, nàng đưa tang về quê rồi đến ở chung với người cô là lưu Thị. Lâu ngày không có tin chồng bèn sai người đi tìm mới biết Lập Ngôn đã mất, Trọng Quỳ hư đốn trở nên nghèo khổ. Nhị Khanh can ngăn nhưng Trọng Quỳ vẫn quen tính chơi bời, một lần thua bạc mà gán vợ. Nhị Khanh bèn thắt cổ mà chết, để lại hai con trai. Trọng Quỳ ăn năn khôn xiết, một hôm nằm ngũ ở gốc cây thấy Nhị Khanh hiện về gặp gỡ chuyện trò và báo trước cho căn duyên nên đến khi Lê Lợi nỗi binh, Trọng Quỳ theo phò Lê Lợi, hai con trai làm quan đến chức Nhập thị nội