Sái Thuận
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử: "Sái Thuận" là tên một vị quan, nhà thơ người Việt Nam sống vào thời Hậu Lê (thế kỷ 15).
- Tác giả văn học: Ông là tác giả của tập thơ "Lã Đường".
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Sái Thuận đỗ Tiến sĩ vào năm Hồng Đức thứ 6.
- Tập thơ "Lã Đường" của Sái Thuận được con trai và học trò của ông sưu tập.
Các cách sử dụng nâng cao
- Chỉ danh nhân văn hóa: Tên "Sái Thuận" thường được nhắc đến trong các tài liệu lịch sử, văn học về thời Lê sơ.
- Các nhà nghiên cứu đang tìm hiểu thêm về cuộc đời và sự nghiệp của Sái Thuận.
Biến thể và từ liên quan
- "Lã Đường": Tên tập thơ do Sái Thuận sáng tác, là một tác phẩm văn học cổ quan trọng.
- Sái Khắc: Tên con trai của Sái Thuận, người đã có công sưu tập thơ của cha.
- Đỗ Chính Mô: Tên học trò của Sái Thuận, cùng với Sái Khắc sưu tập lại thơ của thầy.
Thông tin lịch sử liên quan
- Quê quán: Làng Liễu Lâm, huyện Siêu Loại (nay thuộc huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh).
- Khoa bảng: Đỗ Tiến sĩ năm 1475 (năm Hồng Đức thứ 6 đời vua Lê Thánh Tông).
- Sự nghiệp: Làm quan hơn 20 năm, từng giữ chức Tham Chính ở trấn Hải Dương.
- Người làng Liễu Lâm, huyện Siêu Loại (Thuận Thành, Bắc Ninh), đỗ Tấn sĩ năm Hồng Đức thứ 6, làm quan hơn 20 năm, sau ra làm Tham Chính Hải Dương. Tập thơ "Lã Đường" của ông do con trai là Sái Khắc và học trò là Đỗ Chính Mô sưu tập lại