Tầm Dương Giang
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một con sông ở Trung Quốc: "Tầm Dương Giang" là tên một con sông thuộc tỉnh Giang Tây, Trung Quốc, chảy qua huyện Cửu Giang.
- Địa danh văn hóa nổi tiếng trong thơ ca: "Tầm Dương Giang" trở nên nổi tiếng qua tác phẩm "Tỳ Bà Hành" của nhà thơ Bạch Cư Dị đời Đường, gắn liền với bến sông nơi nhà thơ tiễn bạn và gặp gỡ người ca nữ đánh đàn tỳ bà.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Bến Tầm Dương chàng còn ngoảnh lại (Trích "Chinh phụ ngâm", bản dịch của Phan Huy Ích).
- Nhà thơ Bạch Cư Dị viết "Tỳ Bà Hành" sau một đêm nghe đàn ở bến Tầm Dương Giang.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Bến Tầm Dương": Cụm từ thường dùng trong văn học để chỉ nơi chia ly, tiễn biệt, lấy cảm hứng từ địa điểm trong "Tỳ Bà Hành".
- Câu chuyện bắt đầu từ một cuộc tiễn đưa ở bến Tầm Dương.
Biến thể và từ gần giống
- Bến Tầm Dương (Cụm danh từ): Cách gọi phổ biến trong thơ ca Việt Nam để chỉ địa điểm cụ thể (bến sông) trên sông Tầm Dương, nơi diễn ra cuộc gặp gỡ trong "Tỳ Bà Hành".
Từ đồng nghĩa
- Không có từ đồng nghĩa trực tiếp. Đây là một danh từ riêng chỉ địa danh cụ thể.
Thành ngữ liên quan
- "Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách": Thường dùng để gợi nhớ đến khung cảnh và tâm trạng chia ly, lẻ loi trong đêm khuya, lấy ý từ "Tỳ Bà Hành".
- Cảnh tượng ấy gợi cho tôi nỗi buồn như ở bến Tầm Dương canh khuya đưa khách.
- Tên sông thuộc tỉnh Giang Tây Trung Quốc chảy qua huyện Cửu Giang đời Đường, nhà thơ Bạch Cư Dị đang làm quan ở kinh đô, bị giáng chức về làm Tư Mã quận Cửu Giang (Tức quận Giang Châu). ở đây, trong một lần tiễn bạn ở bến sông Tầm Dương, nhà thơ gặp một cô gái giang hồ trên sông, cô gái vốn là một tay đánh đàn tỳ bà nổi tiếng ở kinh đô Tràng An lưu lạc về đây. Nghe đàn Tì bà, lại nghe cô gái kể lể về cảnh ngộ rũi ro, nhà thơ cảm khái làm bài "Tỳ Bà hành" nổi tiếng được truyền tụng đến ngày nay và đã được Phan Huy ích dịch ra tiếng Việt
- Chinh phụ ngâm:
- Bến Tầm Dương chàng còn ngoảnh lại
- Chốn Tiêu Tương thiếp hãy trông theo