Thuần Vược

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Món ăn quê hương, biểu tượng của nỗi nhớ quê nhà: "Thuần Vược" một thành ngữ cố định, rút gọn từ "Thuần canh khoái", dùng để chỉ món canh rau thuần món gỏi vược. tượng trưng cho những món ăn dân dã, đặc sản của quê hương, gợi lên nỗi nhớ nhà da diết khát khao được trở về nơi chôn rau cắt rốn.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Lòng người xa xứ luôn tha thiết nhớ về "Thuần Vược", nhớ về hương vị quê nhà. (Người sống xa quê luôn tha thiết nhớ về những món ăn quê hương, nhớ về hương vị quê nhà.)
    • Câu chuyện Trương Hàn nhớ "Thuần Vược" từ quan đã trở thành giai thoại về tình yêu quê hương. (Câu chuyện Trương Hàn nhớ món ăn quê từ quan đã trở thành giai thoại về tình yêu quê hương.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng như một hình ảnh ẩn dụ: "Thuần Vược" thường được dùng trong văn chương để ám chỉ nỗi nhớ quê hương sâu sắc, vượt lên trên những danh vọng, bổng lộc nơi đất khách.
    • Dẫu phồn hoa chốn kinh kỳ, lòng ông vẫn canh cánh nỗi nhớ "Thuần Vược". (chốn phồn hoa đô hội, lòng ông vẫn day dứt nỗi nhớ quê hương.)
Biến thể từ gần giống
  • Thuần canh khoái: Cụm từ gốc đầy đủ, nghĩa là "canh rau thuần, gỏi vược".
  • khoái: Cách gọi tắt khác, chỉ riêng món gỏi vược.
  • Món quê: Cách nói chung, chỉ những món ăn đặc trưng, giản dị của quê hương.
Từ đồng nghĩa
  • Hương vị quê nhà: Chỉ những mùi vị, đặc sản gắn liền với ký ức về nơi chôn nhau cắt rốn.
  • Đặc sản quê hương: Những sản vật, món ăn tiêu biểu của một vùng quê.
Thành ngữ liên quan
  • Cá gỗ chim đồng: Thành ngữ chỉ những món ăn quê mùa, dân dã nhưng đậm tình quê hương.
  • Nhớ canh rau nhớ vược: Cách nói diễn giải ý nghĩa của "Thuần Vược", biểu đạt nỗi nhớ quê da diết.
  1. Do chữ "Thuần " tức "Thuần canh khoái": Canh rau thuần, gỏi vược () chỉ phong vị nơi quê nhà
  2. Tấn Thư: Trương Hàn giỏi văn chương, tính phóng khoáng, không hay câu nệ nhỏ nhặt. ông vào đất Lạc, Tề Vương Quýựnh vời đến cho giữ chức thuộc quan. Bấy giờ Quýnh đương cầm quyền ông đã từng nói rằng: "Thiên hạ loạn lạc, mối họa chưa định được, phàm người tên tuổi trong bốn bể cầu được lui về hưởng an nhàn rất khó." Rồi nhân một buổi gió thu bắt đầu thổi nhớ canh rau Thuần, gỏi Vược (Thuần canh khoái) ở quê nhà. ông than rằng: "Nhân sinh quý đắc thích chí, năng kỳ quan sổ thiên lý dĩ, yêu danh tước hồ" (Đời người ta quý nhất là được điều thích chí, sao có thể chịu trói buộc mìnhngoài ngàn dặm cầu danh cầu tước !). Đoạn ông sai người nhà thắng ngựa, chuẩn bị hành rồi bỏ quan trở về quê