Vương Lăng
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử thời Hán Sở tranh hùng: Vương Lăng là một tướng lĩnh, công thần khai quốc của nhà Tây Hán, sống vào cuối đời Tần đầu đời Hán.
- Người có tính tình mộc mạc, trọng khí tiết, thích nói thẳng: Tính cách của Vương Lăng được sử sách ghi nhận là chất phác, khảng khái và thẳng thắn.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Vương Lăng là một trong những công thần khai quốc của nhà Hán.
- Tính cách trung nghĩa của Vương Lăng được thể hiện qua câu chuyện về người mẹ.
- Sau khi theo Hán Vương, Vương Lăng lập được nhiều công lao trong việc bình định thiên hạ.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Lòng trung thành kiểu Vương Lăng": Cụm từ ám chỉ lòng trung thành tuyệt đối, sẵn sàng hy sinh vì chủ soái, được rút ra từ câu chuyện mẹ ông khuyên con trung thành với Hán Vương dù bản thân bị bắt làm con tin.
- "Khí phách Vương Lăng": Chỉ sự khảng khái, ngay thẳng, trọng nghĩa khí, phản ánh tính cách được sử sách mô tả về ông.
Biến thể và từ gần giống
- Vương Lăng Truyện: Tên một thiên trong bộ sử ký, ghi chép tiểu sử và sự nghiệp của Vương Lăng.
- Liệt truyện: Thể loại ghi chép tiểu sử các nhân vật, trong đó có truyện của Vương Lăng.
Từ đồng nghĩa
- Công thần: Người có công lao trong việc lập nên triều đại (Vương Lăng được xem là một công thần nhà Hán).
- Khảng khái: Tính cách ngay thẳng, nghĩa khí (dùng để mô tả tính cách của Vương Lăng).
Thành ngữ liên quan
- "Mẹ Vương Lăng khuyên con": Thành ngữ xuất phát từ điển tích này, ca ngợi tấm lòng trung nghĩa, dám hy sinh vì đại nghĩa của người mẹ, từ đó khuyên răn con cái phải giữ trọn đạo trung thần.
- "Chết để tiễn sứ": Hành động quyết liệt của mẹ Vương Lăng, dùng cái chết của mình để khẳng định và thúc giục lòng trung thành của con trai, trở thành điển cố về lòng trung.
- Tên người đất Bái, Cao Tổ khi còn hàn vi coi Lăng như anh. Lăng người mộc mạc, chuộng khí phách, ưa nói thẳng, khi Cao Tổ dấy binh ở đất Bái, vào đến Hàm Dương, Lăng cũng tự mình họp bè đảng mấy ngàn người ở Hàm Dương không chịu theo Bái Công. Đến khi Hán Vương quay về đánh Hạng Tịch, Lăng mới đem quân theo Hán. Hạng Vũ bắt mẹ Lăng giữ ở trong quân doanh. Sứ giả của Lăng đến, Hạng Vũ sai dắt mẹ Lăng ngồi quay mặt về hướng đông, ý muốn để vời Lăng. Khi mẹ Lăng tiễn riêng sứ giả, bà khóc mà nói: "Xin vì mụ già này mà nói với Lăng hãy chăm chỉ thờ Hán Vương là bậc trưởng giả, chớ vì già này mà có 2 lòng. Tôi xin lấy cái chết để tiễn sứ giả." Nói đoạn bà đâm cổ tự tử
- Lăng theo Hán Vương, bình định được thiên hạ, giữ chức Tả Thừa Tướng