bị thương

  1. đgt. (Cơ thể) không còn lành lặn, nguyên vẹn, mang thương tích, do tác động từ ngoài: Bom nổ làm nhiều người chết bị thương.
bị thương
Một cầu thủ bóng đá bị thương ở chân trên sân cỏ.