can thiệp

  1. đg. Dự vào việc của người khác nhằm tác động đến theo mục đích nào đó. Thấy chuyện bất bình thì can thiệp. Can thiệp vào nội bộ của nước khác. Can thiệp trang (can thiệp bằng hành động trang vào nước khác).
can thiệp
Một giáo viên can thiệp khi hai học sinh tranh cãi.