didst
/didst/
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Động từ:
- Ngôi thứ hai số ít, thời quá khứ của "do": "didst" là dạng động từ cổ, được sử dụng trong tiếng Anh cổ điển (như trong các tác phẩm của Shakespeare hoặc Kinh Thánh tiếng Anh) để chỉ hành động "làm" ở thì quá khứ, với chủ ngữ là "thou" (ngươi, mày - đại từ ngôi thứ hai số ít cổ).
Ví dụ sử dụng
- Động từ:
- "Thou didst promise to return." (Ngươi đã hứa sẽ trở về.)
- "What didst thou see?" (Ngươi đã thấy gì?)
- "How didst thou know?" (Làm sao ngươi biết được?)
Các cách sử dụng nâng cao
Trong ngữ cảnh trang trọng hoặc tôn giáo: "didst" thường xuất hiện trong các bản dịch Kinh Thánh cũ, các tác phẩm văn học cổ điển, hoặc khi muốn tạo hiệu ứng cổ kính, trang trọng.
- "Thou didst create the heavens and the earth." (Ngài đã tạo dựng nên trời và đất.)
Trong thơ ca hoặc kịch: Dùng để duy trì nhịp điệu thơ hoặc phong cách ngôn ngữ của một thời kỳ lịch sử.
- "Wherefore didst thou leave me?" (Vì cớ gì ngươi bỏ ta?)
Biến thể và từ gần giống
- Do (v): làm - dạng nguyên thể.
- Did (v): đã làm - dạng quá khứ hiện đại, dùng cho tất cả các ngôi.
- Dost (v): làm - dạng ngôi thứ hai số ít, thì hiện tại cổ (dùng với "thou").
- Doth (v): làm - dạng ngôi thứ ba số ít, thì hiện tại cổ (dùng với "he/she/it").
Từ đồng nghĩa
- Performed (v): thực hiện (nghĩa hiện đại tương đương trong ngữ cảnh trang trọng).
- Executed (v): thi hành (nghĩa hiện đại tương đương trong ngữ cảnh trang trọng).
Lưu ý sử dụng
- Từ cổ, không dùng trong tiếng Anh hiện đại: "Didst" không còn được sử dụng trong giao tiếp hoặc văn viết tiếng Anh đương đại. Người học chỉ gặp từ này trong văn học cổ, kịch Shakespeare, hoặc các văn bản tôn giáo cũ.
- Luôn đi kèm với "thou": Từ này luôn được sử dụng khi chủ ngữ là đại từ "thou" (ngôi thứ hai số ít cổ). Trong tiếng Anh hiện đại, chúng ta dùng "you did" cho cả ngôi thứ hai số ít và số nhiều.
ngôi 2 số ít, thời quá khứ của do