hoa đào cười với gió đông

  1. Thôi Hộ đời Đường, nhân tiết Thanh minh, đi đến nơi kỳ ngộ, tìm người con gái đã gặp gỡ năm trước thì chỉ thấy cửa đóng, người đi đâu vắng, nhân đó làm bài thơ, trong câu: nhân diện bất tri xứ khứ, đào hoa y cự tiếu đông phong. Nghĩa là: mặt người không biết đi đằng nào, hoa đào vẫn cười với gió đông như . Cây này dùng câu ý thơ ấy để nói không thấy bóng dáng nàng Kiềuđâu, chỉ thấy hoa đào vẫn cười với gió đông như năm xưa mà thôi
hoa đào cười với gió đông
Hoa đào cười với gió đông trong khu vườn yên tĩnh.