joint-heir
/'dʤɔint'eə/
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người cùng kế thừa, người đồng thừa kế: Một người cùng với một hoặc nhiều người khác có chung quyền thừa kế một tài sản, di sản hoặc danh hiệu theo di chúc hoặc pháp luật.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- According to the will, his brother is his joint-heir to the family estate. (Theo di chúc, anh trai của ông ấy là người cùng kế thừa bất động sản của gia đình.)
- The three siblings were named as joint-heirs to their father's fortune. (Ba anh chị em được chỉ định là những người cùng kế thừa tài sản của cha họ.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Trong bối cảnh pháp lý: Thuật ngữ này thường xuất hiện trong các văn bản pháp lý, di chúc để chỉ rõ quyền sở hữu chung đối với tài sản thừa kế.
- The legal document clearly states they are joint-heirs with equal shares. (Tài liệu pháp lý nêu rõ họ là những người cùng kế thừa với phần bằng nhau.)
Biến thể và từ gần giống
- Co-heir (n): Người đồng thừa kế (nghĩa tương tự, thường dùng thay thế).
- Joint heirship (n): Tình trạng hoặc quyền là người cùng kế thừa.
- Inheritor (n): Người thừa kế (nghĩa rộng hơn, có thể không phải là "cùng" kế thừa).
Từ đồng nghĩa
- Co-heir: người đồng thừa kế.
- Co-inheritor: người cùng thừa kế.
Lưu ý
- Từ này là danh từ ghép (compound noun) được tạo thành từ "joint" (chung, cùng) và "heir" (người thừa kế). Nó mô tả cụ thể mối quan hệ pháp lý về quyền thừa kế chung.
danh từ
- người cùng kế thừa