làng bẹp
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Những người nghiện thuốc phiện: Từ lóng, dùng để chỉ một nhóm người hoặc cộng đồng những người có chung thói quen, hành vi nghiện ngập thuốc phiện. Từ này thường mang sắc thái hài hước, châm biếm.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Khu vực ấy trước đây nổi tiếng là "làng bẹp", nơi tụ tập của những con nghiện. (Khu vực ấy trước đây nổi tiếng là "làng bẹp", nơi tụ tập của những con nghiện.)
- Câu chuyện anh kể về "làng bẹp" ngày xưa khiến mọi người vừa buồn cười vừa thương cảm. (Câu chuyện anh kể về "làng bẹp" ngày xưa khiến mọi người vừa buồn cười vừa thương cảm.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Dân làng bẹp": Cách gọi khác của những người trong nhóm này, nhấn mạnh tính cộng đồng hoặc tập thể của họ.
- Cả "dân làng bẹp" ấy giờ đã cai nghiện thành công. (Cả "dân làng bẹp" ấy giờ đã cai nghiện thành công.)
Biến thể và từ gần giống
- Nghiện ngập (danh từ): Tình trạng lệ thuộc vào chất gây nghiện nói chung.
- Con nghiện (danh từ): Người nghiện ma túy (có thể mang sắc thái tiêu cực, khinh miệt hơn "làng bẹp").
Từ đồng nghĩa
- Phường phụ thuộc: Cách nói ẩn dụ, văn hoa hơn về nhóm người nghiện ngập.
- Hội tiêm chích: Từ lóng chỉ nhóm người nghiện ma túy, đặc biệt là dùng đường tiêm.
Lưu ý sử dụng
- Sắc thái: Từ "làng bẹp" mang tính chất lóng, thường dùng trong văn nói hoặc văn viết mang tính kể chuyện, châm biếm nhẹ. Nó ít mang sắc thái khinh miệt nặng nề trực tiếp như "con nghiện".
- Bối cảnh lịch sử: Từ này gắn liền với hiện tượng xã hội nghiện thuốc phiện (opium) phổ biến ở Việt Nam trong một số giai đoạn lịch sử trước đây. Ngày nay, thuật ngữ này ít được sử dụng trong bối cảnh hiện đại.
- Những người nghiện thuốc phiện.