lờ lờ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Hơi đục, không trong suốt hoàn toàn: Dùng để miêu tả trạng thái của chất lỏng có chứa một ít cặn, hạt lơ lửng khiến nó không còn trong veo mà chỉ hơi đục.
- Mờ mờ, không rõ ràng: Có thể dùng để miêu tả một thứ gì đó hiện lên một cách mờ ảo, không sắc nét.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Nước mưa đọng trong thùng bị lờ lờ, không dùng để uống được. (Nước mưa đọng trong thùng hơi đục, không dùng để uống được.)
- Sau cơn mưa, nước sông trở nên lờ lờ vì phù sa. (Sau cơn mưa, nước sông trở nên hơi đục vì phù sa.)
- Bóng người thấp thoáng lờ lờ trong sương sớm. (Bóng người thấp thoáng mờ mờ trong sương sớm.)
Các cách sử dụng nâng cao
"lờ lờ" dùng như từ láy tượng hình: Từ này thường được dùng như một từ láy để gợi tả hình ảnh, trạng thái một cách sinh động hơn là miêu tả chính xác.
- Ánh trăng lờ lờ xuyên qua kẽ lá. (Ánh trăng mờ mờ xuyên qua kẽ lá.)
Kết hợp với các từ chỉ mức độ: Có thể đi kèm với các từ như "hơi", "khá" để nhấn mạnh mức độ.
- Nước trong lu chỉ hơi lờ lờ thôi, vẫn dùng được. (Nước trong lu chỉ hơi đục một chút thôi, vẫn dùng được.)
Biến thể và từ gần giống
Lờ mờ (tính từ): Mờ ảo, không rõ ràng, thường dùng cho ánh sáng, hình ảnh hoặc ý thức.
- Anh ta chỉ còn nhớ lờ mờ về sự việc đó. (Anh ta chỉ còn nhớ mơ hồ về sự việc đó.)
Lờ đờ (tính từ): Chậm chạp, uể oải, thiếu sinh khí (thường miêu tả trạng thái cơ thể hoặc hoạt động).
- Sau trận ốm, anh ấy trông lờ đờ hẳn. (Sau trận ốm, anh ấy trông uể oải hẳn.)
Từ đồng nghĩa
- Đục đục: Hơi đục (gần nghĩa nhất khi nói về chất lỏng).
- Mờ mờ: Không rõ, không sáng tỏ (gần nghĩa khi nói về hình ảnh, ánh sáng).
Từ trái nghĩa
- Trong veo: Trong suốt hoàn toàn, không chút vẩn đục.
- Trong vắt: Rất trong và sạch.
- Rõ ràng: Minh bạch, dễ nhận thấy.
Thành ngữ, cách nói liên quan
Nước đục lờ lờ: Cụm từ thường dùng để miêu tả nước ở trạng thái hơi đục, là ví dụ điển hình cho cách dùng của từ này.
- Con kênh này quanh năm nước đục lờ lờ. (Con kênh này quanh năm nước hơi đục.)
Lờ lờ bóng người: Cách nói văn chương, gợi tả hình ảnh mờ ảo của một bóng người.
- Trong làn sương chiều, lờ lờ bóng người đi về cuối ngõ. (Trong làn sương chiều, mờ mờ bóng người đi về cuối ngõ.)
- Nói chất lỏng hơi có vẩn: Nước đục lờ lờ.