móc đơn
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Một loại dấu hiệu trong ký hiệu âm nhạc: "móc đơn" là một ký hiệu dùng để biểu thị một hình nốt nhạc có trường độ ngắn, được tạo thành từ một nốt đen và một móc gắn vào thân nốt.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Trong bản nhạc này, đoạn đầu sử dụng toàn móc đơn.
- Độ dài của một móc đơn bằng một nửa độ dài của một nốt đen.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Chùm móc đơn": Một nhóm các nốt "móc đơn" được nối với nhau bằng một dấu gạch ngang chung.
- Người chơi piano phải luyện tập chùm móc đơn cho thật đều.
Biến thể và từ liên quan
- Nốt đen: Hình nốt nhạc có trường độ cơ bản, là thành phần chính tạo nên "móc đơn".
- Móc kép: Dấu hiệu nhạc có trường độ ngắn hơn "móc đơn", gồm một nốt đen và hai móc.
- Nốt móc: Tên gọi chung cho các hình nốt có móc, bao gồm "móc đơn", móc kép, móc ba...
Từ đồng nghĩa
- Nốt móc đơn: Cách gọi khác đầy đủ hơn cho "móc đơn".
Kiến thức bổ sung
- Trong hệ thống ký hiệu âm nhạc phương Tây, "móc đơn" thường tương ứng với hình nốt (trong tiếng Anh-Anh) hoặc (trong tiếng Anh-Mỹ).
- "Móc đơn" có giá trị trường độ bằng 1/8 phách trong nhịp 4/4. Hai "móc đơn" bằng một nốt đen.
- Dấu hiệu để ghi nhạc gồm một nốt đen và một móc.