nhân ngãi
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người yêu, người tình: Từ dùng để chỉ người có quan hệ tình cảm yêu đương, thường là bí mật hoặc không chính thức theo quan niệm xưa.
- Nhân tình: Cách gọi khác của "nhân ngãi", cùng chỉ một đối tượng.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Câu chuyện về chàng thư sinh và nhân ngãi của chàng được lưu truyền khắp làng. (Câu chuyện về chàng thư sinh và người yêu của chàng được lưu truyền khắp làng.)
- Trong thơ ca trung đại, hình ảnh người chinh phu nhớ về nhân ngãi nơi quê nhà là một đề tài quen thuộc. (Trong thơ ca trung đại, hình ảnh người lính nhớ về người tình nơi quê nhà là một đề tài quen thuộc.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Kẻ nhân ngãi": Cách gọi mang sắc thái cổ xưa, thường thấy trong văn học cũ, để chỉ người yêu.
- Trong câu ca dao, cô gái tự hỏi không biết kẻ nhân ngãi của mình giờ ở nơi đâu. (Trong câu ca dao, cô gái tự hỏi không biết người yêu của mình giờ ở nơi đâu.)
Dùng trong văn cảnh văn chương, cổ điển: Từ "nhân ngãi" chủ yếu xuất hiện trong các tác phẩm văn học từ thế kỷ trở về trước, ít dùng trong ngôn ngữ hiện đại.
- Ngôn ngữ trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du có sử dụng từ "nhân ngãi". (Ngôn ngữ trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du có sử dụng từ này.)
Biến thể và từ gần giống
Nhân tình (danh từ): Từ đồng nghĩa, được dùng phổ biến hơn trong cả ngôn ngữ xưa và nay để chỉ người yêu, người tình.
- Mối nhân tình của ông ta cuối cùng cũng được gia đình chấp nhận. (Mối tình của ông ta cuối cùng cũng được gia đình chấp nhận.)
Người tình (danh từ): Từ hiện đại, nghĩa tương đương, chỉ người có quan hệ tình ái.
- Người yêu (danh từ): Từ hiện đại, phổ biến, chỉ người mình yêu thương.
Từ đồng nghĩa
- Người yêu: Người có quan hệ tình cảm lãng mạn.
- Người tình: Người có quan hệ tình dục hoặc tình cảm nồng nhiệt, có thể không chính thức.
- Tình nhân: Người yêu, thường dùng trong văn cảnh trang trọng hoặc văn chương.
Lưu ý về sử dụng
- Từ cổ, ít dùng: "Nhân ngãi" là một từ Hán Việt cổ, hiện nay gần như không còn được sử dụng trong giao tiếp hàng ngày. Nó chủ yếu xuất hiện trong các văn bản văn học cổ điển, thơ ca, hoặc khi muốn tạo không khí xưa cũ.
- Sắc thái: Từ này thường mang sắc thái văn chương, cổ kính và có thể hàm ý về một mối tình không chính thức hoặc gặp trắc trở theo quan niệm xưa.
- Nh. Nhân tình.