oe con
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Đứa trẻ tinh nghịch, hỗn láo: "Oe con" là một từ dùng để chỉ một đứa trẻ có tính cách nghịch ngợm quá mức, thường đi kèm với thái độ hỗn xược, thiếu lễ độ với người lớn.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Thằng bé nhà hàng xóm là một đứa oe con, lúc nào cũng nghịch phá và nói trống không.
- Bà cụ lắc đầu than: "Cái bọn oe con bây giờ chẳng biết sợ ai!"
Các cách sử dụng nâng cao
- Từ này thường được dùng trong văn nói, với sắc thái biểu cảm mạnh (khiển trách, bực mình). Nó ít khi xuất hiện trong văn viết trang trọng.
- Có thể dùng để gọi trực tiếp với hàm ý mắng mỏ, răn dạy.
- "Ê, mấy đứa oe con kia, không được leo lên cây của nhà người ta!"
Biến thể và từ gần giống
- Nhóc con: Chỉ đứa trẻ nói chung, có thể mang sắc thái trung tính hoặc thân mật, ít hàm ý tiêu cực như "oe con".
- Ranh con: Chỉ đứa trẻ nhỏ tuổi, đôi khi hàm ý khinh miệt, coi thường.
- Trẻ ranh: Cách gọi có tính chất miệt thị đối với trẻ con.
Từ đồng nghĩa
- Tinh quái: Tinh nghịch và có phần ranh mãnh.
- Hỗn láo: Có thái độ, lời nói vô lễ, thiếu tôn trọng.
Lưu ý
- "Oe con" là một từ thuần Việt, mang tính khẩu ngữ và địa phương, phổ biến trong một số vùng miền.
- Sử dụng từ này cần lưu ý đến ngữ cảnh và đối tượng vì nó mang sắc thái tiêu cực, có thể bị coi là thô tục (vulg.) hoặc xúc phạm.
- Đứa trẻ tinh nghịch, hỗn láo.