âm cung

Học thuật
Thân thiện
âm cung

Âm cung là nơi ở của Diêm Vương trong truyện cổ tích.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Cung điện dưới âm phủ; âm phủ: Từ dùng trong văn chương, truyện cổ tích hoặc tín ngưỡng dân gian để chỉ nơicủa vua chúa, quan lại hoặc thế lực cai quảnthế giới bên kia (cõi âm). Từ này đồng nghĩa với "âm phủ".
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Trong truyện cổ, linh hồn người chết phải xuống trình diện Diêm Vương tại âm cung.
    • Người xưa tin rằng âm cung một thế giới ngầm, nơi các vong linh tiếp tục tồn tại.
Các cách sử dụng nâng cao
  • "xuống âm cung": chết, qua đời (cách nói văn chương, ẩn dụ).
    • Cụ già ấy đã xuống âm cung từ mấy năm trước.
  • "cửa âm cung": chỉ lối vào hoặc ranh giới của thế giới bên kia.
    • Hồn ma lảng vảng trước cửa âm cung.
Biến thể từ gần giống
  • Âm phủ (danh từ): Từ phổ biến hơn, cùng nghĩa với "âm cung", chỉ nơi cai quản linh hồn người chết.
  • Địa phủ (danh từ): Cách gọi khác của âm phủ.
  • Cõi âm (danh từ): Thế giới của người đã khuất.
Từ đồng nghĩa
  • Âm phủ: Cõi chết, nơicủa linh hồn.
  • Địa ngục: Nơi trừng phạt linh hồn tội lỗi (thường mang sắc thái nặng hơn "âm cung").
Lưu ý sử dụng
  • âm cung một từ Hán Việt cổ, hiện nay ít được dùng trong ngôn ngữ nói hàng ngày. chủ yếu xuất hiện trong văn học cổ, truyện dân gian, hoặc các văn bản mang màu sắc tín ngưỡng.
  • Từ này không dùng để chỉ nơi chôn cất (mộ phần) trong thực tế.
âm cung

Âm cung là nơi ở của Diêm Vương trong truyện cổ tích.

  1. d. (). Cung điện dưới âm phủ; âm phủ.