đòn dông

  1. dt. Thanh gỗ bắc ngang trên đầu hàng cột chính giữa nhà tạo thành đỉnh cao của nóc nhà: Nhịn cho nên cửa nên nhà, Nên kèo nên cột nên đòn dông (cd.).
đòn dông
Một người thợ mộc đang lắp thanh đòn dông lên đỉnh khung nhà.