bạch đinh

  1. dt. (H. đinh: trai tráng) Đàn ông, không chức vị nông thôn thời phong kiến: Những bạch đinh đối tượng đàn áp của bọn cường hào.
bạch đinh
Một bạch đinh đang cày ruộng trên cánh đồng.