câng

câng

Mặt nó vẫn câng khi bị mẹ nhắc nhở.

Định nghĩa
  1. Tính từ:
    • Trơ tráo, vô liêm sỉ, không biết xấu hổ: "Câng" dùng để miêu tả thái độ hoặc bộ mặt của một người tỏ ra trơ trẽn, không còn biết giữ ý tứ hay hổ thẹn, thường sau khi đã làm điều sai trái hoặc không đúng.
    • Ngang ngạnh, cứng đầu: Trong một số ngữ cảnh, "câng" còn có thể ám chỉ thái độ bướng bỉnh, không chịu tiếp thu.
dụ sử dụng
  • Tính từ:
    • Sai thì nhận lỗi, đừng câng cái mặt lên cãi. (Sai thì phải nhận lỗi, đừng trơ cái mặt ra cãi.)
    • làm hỏng việc vẫn tỏ ra câng như không chuyện . ( làm hỏng việc vẫn tỏ ra trơ tráo như không chuyện xảy ra.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Mặt câng": cụm từ thường dùng để chỉ bộ mặt trơ tráo, không biết ngượng.
    • Nghe mọi người phê bình mặt vẫn câng. (Nghe mọi người phê bình mặt vẫn trơ ra.)
  • "Câng cứng": nhấn mạnh mức độ trơ tráo, ngang ngạnh đến mức khó chấp nhận.
    • Đứa bé hư hỏng, bảo mãi vẫn câng cứng không nghe. (Đứa bé , dặn mãi vẫn cứng đầu không nghe.)
Biến thể từ gần giấng
  • Câng câng (tính từ, tăng cấp): rất trơ tráo, vô liêm sỉ.
    • Cái kiểu câng câng ấy chẳng ai ưa nổi. (Cái kiểu trơ trẽn ấy chẳng ai ưa nổi.)
  • Trơ câng (tính từ): đồng nghĩa với "câng", nhấn mạnh sự trơ .
    • đã quen thói trơ câng mỗi khi bị phát hiện nói dối. ( đã quen thói trơ tráo mỗi khi bị phát hiện nói dối.)
Từ đồng nghĩa
  • Trơ tráo: không biết xấu hổ, lì lợm.
  • liêm sỉ: không sự hổ thẹn, mất hết liêm sỉ.
  • Lì lợm: cứng đầu, khó bảo.
  • Ngang ngạnh: bướng bỉnh, không chịu nghe lời.
Từ trái nghĩa
  • Biết điều: hiểu chuyện, biết phải trái.
  • Hổ thẹn: cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng.
  • Mắc cỡ: e thẹn, ngại ngùng.
Thành ngữ, cụm từ liên quan
  • Mặt dày mày dạn: thành ngữ chỉ người không biết xấu hổ, trơ tráo (nghĩa tương đồng nhưng mạnh hơn "câng").
    • Phải mặt dày mày dạn lắm mới dám làm chuyện đó. (Phải trơ tráo lắm mới dám làm chuyện đó.)
  • Trơ như mặt thớt: von chỉ sự trơ , không còn cảm giác (nghĩa mạnh, tính so sánh).
    • Nói mãi vẫn thản nhiên, trơ như mặt thớt. (Nói mãi vẫn thản nhiên, trơ ra như mặt thớt.)