cường đạo
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Kẻ cướp hung ác, tàn bạo: Chỉ một tên cướp, kẻ sống ngoài vòng pháp luật, có hành vi cướp bóc và thường rất hung hãn, dữ tợn. Từ này thường mang sắc thái mạnh, nhấn mạnh sự tàn bạo và nguy hiểm của đối tượng.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Bọn cường đạo đã đột nhập vào làng, cướp bóc và giết hại nhiều người dân vô tội.
- Trong những câu chuyện xưa, hình tượng người anh hùng thường xuất hiện để trừng trị bọn cường đạo.
- Khu vực núi rừng hẻo lánh từng là nơi ẩn náu của nhiều toán cường đạo.
Các cách sử dụng nâng cao
"Đầu trâu mặt ngựa, cường đạo": Cụm từ dùng để ví von, miêu tả một nhóm người có vẻ ngoài hung dữ và hành vi như kẻ cướp.
- Bọn chúng hành xử như một lũ đầu trâu mặt ngựa, cường đạo, chẳng coi pháp luật ra gì.
"Thân phận cường đạo": Cách nói chỉ việc một người sống bằng nghề cướp bóc hoặc có lối sống của kẻ cướp.
- Hắn ta đã chọn con đường lầm lạc, mang thân phận cường đạo suốt phần đời còn lại.
Biến thể và từ gần giống
Cường bạo (tính từ): Chỉ tính chất hung bạo, dùng sức mạnh để áp chế. Tuy gần âm nhưng "cường bạo" là tính từ, trong khi "cường đạo" là danh từ chỉ một loại người cụ thể.
- Hành vi cường bạo của hắn khiến mọi người khiếp sợ.
Thảo khấu (danh từ): Giặc cỏ, kẻ cướp (thường dùng trong văn chương, lịch sử). Có nghĩa tương tự nhưng ít nhấn mạnh sự hung ác hơn "cường đạo".
- Đạo tặc (danh từ): Kẻ trộm cướp nói chung. Nghĩa rộng hơn, có thể bao gồm cả trộm và cướp.
Từ đồng nghĩa
- Kẻ cướp: Từ chỉ chung người đi cướp.
- Giặc cướp: Kết hợp ý "giặc" và "cướp", thường dùng cho những toán cướp có quy mô.
- Băng đảng cướp: Nhóm người có tổ chức chuyên đi cướp bóc.
Từ trái nghĩa
- Lương dân: Người dân lương thiện.
- Quan quân: Lực lượng chính quy, quân đội (đối lập với thế lực phi pháp như cường đạo).
- Hiệp sĩ / Hảo hán: Người có võ nghệ, hành hiệp trượng nghĩa, thường đối lập với cường đạo trong truyện kể.
Lưu ý sử dụng
- Sắc thái: Từ "cường đạo" mang sắc thái rất mạnh, trang trọng và thường được dùng trong văn viết, văn chương hoặc khi miêu tả có tính chất lịch sử, kể chuyện. Trong ngôn ngữ đời thường hiện đại, người ta thường dùng "kẻ cướp" hoặc "bọn cướp" nhiều hơn.
- Tính lịch sử/văn học: Từ này thường xuất hiện trong các tác phẩm văn học cổ điển, truyện kiếm hiệp hoặc khi nói về các sự kiện trong quá khứ.
- dt. Kẻ cướp hung ác.