cắn rứt

  1. đgt. Day dứt trong lòng, không sao yên được: lương tâm bị cắn rứt.
cắn rứt
Một người đàn ông ngồi một mình trên ghế sofa trong phòng khách tối đèn, gương mặt lộ rõ vẻ hối hận và cắn rứt.