cố quốc tha hương
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Thành ngữ:
- Quê nhà và đất khách: "Cố quốc tha hương" là một thành ngữ Hán Việt dùng để chỉ hai khái niệm đối lập: quê hương cũ (nơi mình sinh ra và lớn lên) và vùng đất xa lạ (nơi mình phải sống tha phương).
Ví dụ sử dụng
- Thành ngữ:
- Nỗi nhớ cố quốc tha hương luôn canh cánh trong lòng người xa xứ. (Nỗi nhớ về quê nhà và nỗi buồn nơi đất khách luôn thường trực trong lòng người sống xa quê.)
- Câu chuyện của ông ấy là một thiên tiểu thuyết về cố quốc tha hương đầy cảm động. (Câu chuyện của ông ấy là một cuốn tiểu thuyết về quê hương và nơi đất khách đầy cảm động.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Dùng để diễn tả tâm trạng hoàn cảnh: Thành ngữ này thường được dùng trong văn chương, thơ ca để diễn tả tâm trạng nhớ thương quê hương và nỗi cô đơn, lạc lõng khi phải sống ở nơi xa lạ.
- Giọng thơ ông chất chứa nỗi niềm cố quốc tha hương. (Giọng thơ của ông chất chứa nỗi niềm về quê cũ và đất khách.)
Biến thể và từ gần giống
Cố hương (danh từ): Quê hương cũ, nơi chôn rau cắt rốn.
- Sau bao năm, ông mới có dịp trở về thăm cố hương. (Sau bao nhiêu năm, ông mới có dịp trở về thăm quê cũ.)
Tha hương (danh từ): Vùng đất khách, nơi xa lạ mà mình phải đến sinh sống.
- Cuộc sống tha hương bao giờ cũng đầy vất vả. (Cuộc sống nơi đất khách bao giờ cũng đầy vất vả.)
Từ đồng nghĩa
- Quê người đất khách: Cụm từ thuần Việt có nghĩa tương tự, chỉ nơi đất khách quê người.
- Quê hương xứ sở: Chỉ quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn.
Thành ngữ liên quan
Sống gửi thác về: Chỉ ước nguyện dù sống tha phương nhưng khi chết vẫn muốn được an táng ở quê nhà.
- Người xưa thường có tâm nguyện "sống gửi thác về". (Người xưa thường có tâm nguyện sống thì ở đất khách nhưng chết thì muốn về quê.)
Chim có tổ, người có tông: Nhắc nhở về cội nguồn, quê hương của mỗi con người.
- "Chim có tổ, người có tông", dù đi đâu cũng không được quên nguồn cội. ("Chim có tổ, người có tông", dù đi đâu cũng không được quên nguồn cội.)
- quê nhà đất khách