duyên cớ

  1. dt. Nguyên nhân trực tiếp, thường đối với sự việc không hay: không hiểu duyên cớ tìm cho ra duyên cớ.
duyên cớ
Một cuộc tranh cãi nhỏ trở thành duyên cớ cho việc họ không nói chuyện với nhau.