lưỡng chiết
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ (thuộc lý): Nói về một chất trong suốt có tính chất quang học đặc biệt, khi cho ánh sáng đi qua, nó bị tách thành hai tia sáng có chiết suất khác nhau theo hai phương khác nhau, tạo ra hai ảnh lệch nhau của một vật.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Thạch anh là một tinh thể có tính lưỡng chiết.
- Hiện tượng lưỡng chiết có thể được quan sát rõ qua kính hiển vi phân cực.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Tính lưỡng chiết": Danh từ chỉ đặc tính của vật liệu lưỡng chiết.
- Tính lưỡng chiết của canxit được ứng dụng trong một số thiết bị quang học.
Biến thể và từ gần giống
- Lưỡng chiết tính: Danh từ đồng nghĩa với "tính lưỡng chiết".
- Lưỡng sắc: Một hiện tượng quang học khác, chỉ vật liệu hấp thụ ánh sáng khác nhau theo các phương phân cực khác nhau, đôi khi bị nhầm lẫn với lưỡng chiết.
Từ đồng nghĩa
- Khúc xạ kép: Cụm từ mô tả cùng hiện tượng.
Thuật ngữ liên quan
- Môi trường đẳng hướng: Môi trường trong suốt có chiết suất như nhau theo mọi phương, trái ngược với môi trường lưỡng chiết.
- Tia bất thường: Một trong hai tia sáng tạo ra khi đi qua vật liệu lưỡng chiết, không tuân theo định luật khúc xạ thông thường.
- Tia thường: Tia sáng còn lại khi đi qua vật liệu lưỡng chiết, tuân theo định luật khúc xạ thông thường.
- (lý) Nói một chất trong suốt có hai chiết suất khác nhau theo hai chiều ánh sáng và do đó có thể cho hai ảnh lệch nhau.