má phấn
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người con gái trẻ đẹp: Từ dùng trong văn học cổ, văn chương xưa để chỉ những thiếu nữ trẻ trung, xinh đẹp.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- "Dạy cho má phấn lại về lầu xanh." (Câu thơ trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du, ý nói dạy cho người con gái đẹp trở lại chốn lầu xanh.)
- Trong thơ ca cổ, hình ảnh "má phấn" thường gợi lên vẻ đẹp mong manh, yểu điệu.
Các cách sử dụng nâng cao
- Từ này chủ yếu xuất hiện trong ngữ cảnh văn chương cổ điển, thơ ca truyền thống của Việt Nam, đặc biệt là trong các tác phẩm viết bằng chữ Nôm hoặc văn học thế kỷ 18-19.
- Nó mang sắc thái trang trọng, cổ kính và thường dùng với hàm ý trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp.
Biến thể và từ gần giống
- Giai nhân (danh từ): người con gái đẹp (cũng là từ Hán Việt, dùng trong văn chương).
- Thiếu nữ (danh từ): cô gái trẻ (từ hiện đại, phổ biến hơn).
- Má đào (danh từ): một từ cổ khác cũng dùng để chỉ người con gái trẻ đẹp, với hình ảnh so sánh đôi má như hoa đào.
Từ đồng nghĩa
- Mỹ nhân: người đẹp (từ Hán Việt).
- Tuyệt sắc giai nhân: người con gái có sắc đẹp tuyệt vời.
Lưu ý về từ nguyên
- "Má phấn" là một từ thuần Việt, được cấu tạo từ hai yếu tố:
- "má": chỉ đôi má, gương mặt.
- "phấn": chỉ phấn son, đồ trang điểm.
- Nghĩa đen có thể hiểu là "đôi má thoa phấn", từ đó dùng làm hình ảnh hoán dụ để chỉ người con gái trẻ đẹp.
- Từ dùng trong văn học xưa chỉ con gái trẻ đẹp: Dạy cho má phấn lại về lầu xanh (K).