quân vương
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Vua, người đứng đầu một nước theo chế độ quân chủ: "quân vương" là từ dùng để chỉ nhà vua, người nắm giữ quyền lực tối cao trong một vương quốc hoặc đế chế.
- Người cai trị tối cao: Từ này nhấn mạnh địa vị và quyền uy tối thượng của người lãnh đạo một quốc gia trong lịch sử.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Vị quân vương ấy nổi tiếng là người nhân từ và sáng suốt.
- Lòng dân hướng về quân vương như con cái hướng về cha mẹ.
- Trong lịch sử, mỗi vị quân vương đều để lại những dấu ấn riêng.
Các cách sử dụng nâng cao
- "bệ hạ quân vương": Cách xưng hô tôn kính, trang trọng dành cho nhà vua.
- Bệ hạ quân vương, xin ngài hãy ra chỉ dụ.
- "tư cách quân vương": phẩm chất, đạo đức xứng đáng của một vị vua.
- Ông ta thiếu hẳn tư cách quân vương cần có.
Biến thể và từ gần giống
- Quốc vương (danh từ): Vua của một nước, thường dùng trong bối cảnh chính thức hoặc ngoại giao.
- Quốc vương của nước láng giềng sắp có chuyến viếng thăm hữu nghị.
- Hoàng đế (danh từ): Vua của một đế quốc, thường có quyền lực và lãnh thổ rộng lớn hơn một quân vương thông thường.
- Hoàng đế là người đứng đầu đế chế La Mã.
Từ đồng nghĩa
- Vua: Từ phổ thông, thông dụng nhất để chỉ người đứng đầu nhà nước quân chủ.
- Thiên tử: (nghĩa cổ) Con trời, chỉ vua, hàm ý quyền lực được trao từ thiên thượng.
- Đế vương: Từ chỉ chung các bậc vua chúa, mang sắc thái trang trọng, cổ kính.
Các cụm từ liên quan
- Ngai vàng quân vương: biểu tượng quyền lực và vị trí của nhà vua.
- Sau nhiều năm tranh chấp, cuối cùng ông ấy cũng an vị trên ngai vàng quân vương.
- Triều đình quân vương: triều đình dưới sự cai trị của một vị vua.
- Triều đình quân vương lúc bấy giờ có nhiều phe phái tranh giành ảnh hưởng.
Thành ngữ liên quan
- Quân vương phải biết dùng người hiền tài: Nhấn mạnh phẩm chất quan trọng của một vị vua là biết trọng dụng người tài giỏi.
- Cổ nhân dạy "quân vương phải biết dùng người hiền tài", đó là đạo trị nước.
- Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung: (Vua bảo bề chết, bề tôi không chết là bất trung) Thể hiện đạo lý phong kiến về sự tuyệt đối phục tùng của bề tôi đối với quân vương.
- Vua.