quá»·nh

quá»·nh

Cậu bé có khuôn mặt quá»·nh đang ngắm một con bướm.

Định nghĩa
  1. Tính từ (thông tục):
    • Ngốc nghếch, khờ dại: Chỉ người có vẻ ngoài hoặc hành động thiếu sự lanh lợi, thông minh, tỏ ra ngờ nghệch, đần độn.
    • Ngu ngốc, đần: Cách nói mạnh hơn để chỉ sự ngu muội, thiếu hiểu biết một cách đáng trách.
dụ sử dụng
  • Tính từ:
    • trông thật quá»·nh, chẳng biết cả. ( trông thật ngốc nghếch, chẳng biết cả.)
    • Đừng làm trò quá»·nh trước mặt mọi người. (Đừng làm trò ngu ngốc trước mặt mọi người.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "mặt quá»·nh": khuôn mặt có vẻ ngờ nghệch, thiểu năng.

    • Thằng cái mặt quá»·nh, nhìn biết dễ bảo. (Thằng khuôn mặt ngờ nghệch, nhìn biết dễ bảo.)
  • "hành động quá»·nh": hành động ngu xuẩn, thiếu suy nghĩ.

    • Cái hành động quá»·nh ấy của khiến cả nhóm bị lộ. (Hành động ngu xuẩn ấy của khiến cả nhóm bị lộ.)
Biến thể từ gần giống
  • Quá»·nh quáng (tính từ): ở trạng thái mụ mị, lẫn, không còn tỉnh táo (thường do sốt, ốm hoặc quá mệt).
    • Sốt cao khiến nói năng quá»·nh quáng. (Sốt cao khiến nói năng lẫn.)
Từ đồng nghĩa
  • Ngốc: đần độn, không thông minh.
  • Ngu: ngu muội, thiếu trí tuệ (nghĩa mạnh hơn).
  • Khờ: chất phác, thiếu sự tinh ranh.
  • Đần: chậm hiểu, phản ứng kém.
Từ trái nghĩa
  • Khôn: thông minh, lanh lợi.
  • Tinh: tinh anh, nhanh trí.
  • Sáng dạ: hiểu biết nhanh, thông minh.
Lưu ý sử dụng
  • Từ "quá»·nh" từ thông tục, mang sắc thái chê bai, miệt thị. Cần thận trọng khi sử dụng có thể gây xúc phạm người nghe.
  • Thường dùng trong khẩu ngữ, ít khi dùng trong văn viết trang trọng.