thấu kính

  1. d. Khối đồng tính của một chất trong suốt (thuỷ tinh, thạch anh, v.v.) giới hạn bởi hai mặt cong đều đặn hoặc một mặt cong một mặt phẳng, tác dụng làm cho các tia sáng song song đi qua thay đổi phương gặp nhau tại một điểm hoặc phần kéo dài gặp nhau tại một điểm.
thấu kính
Một nhà khoa học đang sử dụng thấu kính để hội tụ ánh sáng mặt trời.