thuốc lào
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Một loại cây độc được trồng để lấy lá làm thuốc hút: Là cây hàng năm, cao khoảng 1 mét, toàn thân có lông, lá to mọc so le, hình trứng đầu nhọn, to và dày hơn lá cây thuốc lá.
- Sợi khô được chế biến từ lá cây thuốc lào, dùng để hút: Thường được nén thành bánh hoặc đóng bao, dùng cho việc hút thuốc, đặc biệt là hút bằng điếu cày.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Ông cụ ra vườn chăm sóc mấy luống thuốc lào.
- Sau bữa cơm, bác ấy thường ra hiên hút một điếu thuốc lào.
- Nhớ ai như nhớ thuốc lào/ Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên (ca dao).
Các cách sử dụng nâng cao
- "Hút thuốc lào": chỉ hành động sử dụng điếu cày để hút thuốc lào.
- Ngày trước, nhiều cụ già ở nông thôn có thú vui hút thuốc lào.
- "Bánh thuốc lào": chỉ thuốc lào được nén chặt thành từng bánh tròn.
- Ông mua về một bánh thuốc lào Nam Định.
- "Nồng như thuốc lào": thành ngữ ví mùi vị hoặc tính chất gì đó rất đậm đặc, mạnh mẽ.
- Cà phê ở quán này nồng như thuốc lào.
Biến thể và từ liên quan
- Điếu cày (danh từ): dụng cụ dùng để hút thuốc lào, thường làm bằng tre, nứa hoặc gỗ.
- Thuốc lá (danh từ): một loại cây cùng họ nhưng khác loài, lá dùng để cuốn thành thuốc lá điếu hoặc thuốc lá sợi.
- Thuốc rê (danh từ): thuốc lá sợi được cuốn bằng tay để hút.
Từ đồng nghĩa
- Thuốc lào có thể được gọi là thuốc Nam trong một số ngữ cảnh khi so sánh với thuốc lá (thuốc Tây), nhưng cách dùng này không thật sự phổ biến và chính xác.
Thông tin bổ sung
- Công dụng khác: Trong dân gian, lá thuốc lào phơi khô, thái nhỏ còn được dùng để đắp vết thương cầm máu, chữa vết côn trùng cắn hoặc ngâm nước phun lên cây trừ sâu bọ.
- Đặc điểm: Khói thuốc lào thường rất nồng và gây choáng váng cho người mới hút lần đầu. Việc sử dụng cần có dụng cụ chuyên dụng là điếu cày.
- Văn hóa: Thuốc lào gắn liền với hình ảnh nông thôn Việt Nam xưa và thường xuất hiện trong ca dao, tục ngữ.
- dt. 1. Cây độc được trồng để lấy lá làm thuốc hút, cây hàng năm, cao chừng 1m, toàn cây có dính lông, lá to, mọc so le, hình trứng đầu nhọn, to và dày hơn lá cây thuốc lá; dân gian còn dùng lá phơi khô thái nhỏ đắp vào chỗ đứt tay chân để cầm máu, chữa rắn rết và côn trùng cắn, trong nông nghiệp dùng vụn lá ngâm nước phun lên cây trừ sâu bọ. 2. Sợi khô lấy từ lá của cây thuốc lào, dùng để hút, thường ở dạng bánh hoặc bao: Nhớ ai như nhớ thuốc lào, Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên (cd.).