uy

uy

Ông chủ ra uy trước nhân viên.

Định nghĩa
  1. Danh từ:

    • Quyền lực, uy thế: "uy" chỉ sức mạnh, quyền lực hoặc ảnh hưởng khiến người khác phải nể phục, sợ hãi hoặc tuân theo.
    • Sự oai nghiêm, vẻ oai vệ: "uy" cũng được dùng để nói về dáng vẻ hoặc khí chất tạo ra sự kính trọng, không dám chống đối.
  2. Tính từ (ít phổ biến hơn):

    • uy, oai: Dùng để mô tả người hoặc vật quyền lực hoặc sức ảnh hưởng lớn.
dụ sử dụng
  • Danh từ:

    • Ông ấy ra uy với cấp dưới. (Ông ấy sử dụng quyền lực của mình để gây ảnh hưởng lên người dưới quyền.)
    • Uy của nhà vua lan tỏa khắp đất nước. (Quyền lực sự uy nghiêm của nhà vua được cả nước công nhận.)
  • Tính từ:

    • Anh ta rất uy trong mắt mọi người. (Anh ta uy thế, được mọi người nể sợ.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Uy tín": uy thế lòng tin; sự tín nhiệm dựa trên quyền lực hoặc phẩm chất.

    • Công ty xây dựng uy tín từ nhiều năm. (Công ty tạo dựng được lòng tin quyền lực trong ngành.)
  • "Uy quyền": quyền lực tối cao, thường gắn với chức vụ hoặc địa vị.

    • Uy quyền của tổng thống bị thử thách. (Quyền lực tối cao của tổng thống bị đặt dấu hỏi.)
  • "Uy thế": sức mạnh ảnh hưởng tổng thể.

    • Uy thế của đội quân khiến kẻ thù khiếp sợ. (Sức mạnh tổng thể của quân đội làm đối thủ sợ hãi.)
Biến thể từ gần giống
  • Oai (danh từ, tính từ): dạng nói trại của "uy", mang nghĩa tương tự nhưng thường dùng trong văn nói hoặc ngữ cảnh thân mật hơn.

    • Anh ta làm oai trước đám đông. (Anh ta tỏ ra quyền lực trước đám đông.)
  • Uy nghi (tính từ): trang nghiêm, có vẻ oai vệ.

    • Ngôi đền uy nghi giữa lòng thành phố. (Ngôi đền có vẻ trang nghiêm, oai vệ.)
Từ đồng nghĩa
  • Oai: quyền lực, sự nể sợ (dạng nói trại của "uy").
  • Quyền: quyền lực, sức mạnh để cai quản hoặc chi phối.
  • Thế: sức mạnh, ảnh hưởng (thường đi kèm với từ khác như "uy thế").
Thành ngữ liên quan
  • Ra uy: tỏ ra quyền lực, dùng uy thế để áp đặt.

    • Hắn ta thích ra uy để mọi người sợ. (Hắn ta thích thể hiện quyền lực để khiến người khác sợ hãi.)
  • Mất uy: không còn uy thế, bị mất quyền lực hoặc sự kính trọng.

    • Sau vụ bối, ông ta mất uy hoàn toàn. (Sau vụ việc xấu, ông ta không còn được nể trọng nữa.)