đương

đương

Công việc đương tiến hành rất thuận lợi.

Định nghĩa
  1. Tính từ:
    • Đang xảy ra, đang diễn ra: Chỉ trạng thái hiện tại của một sự việc, hành động. Đây nghĩa phổ biến nhất, tương đương với từ "đang".
    • Chịu trách nhiệm, đảm đương: Chỉ việc gánh vác, đảm nhận một công việc, chức vụ nào đó.
dụ sử dụng
  • Tính từ (nghĩa "đang xảy ra"):

    • Công việc đương tiến hành rất thuận lợi. (Công việc đang tiến hành rất thuận lợi.)
    • Thời tiết đương lúc chuyển mùa. (Thời tiết đang lúc chuyển mùa.)
  • Tính từ (nghĩa "chịu trách nhiệm"):

    • Ông ấy đương chức Chủ tịch Hội đồng quản trị. (Ông ấy đang đảm nhận chức vụ Chủ tịch Hội đồng quản trị.)
    • Người đương nhiệm sẽ nhiều kinh nghiệm hơn. (Người đang đảm nhiệm sẽ nhiều kinh nghiệm hơn.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "đương kim": chỉ người đang giữ một chức vụ, vị trí tại thời điểm nói.

    • Vị đương kim vô địch một vận động viên rất tài năng. (Nhà vô địch hiện tại một vận động viên rất tài năng.)
  • "đương thời": chỉ thời kỳ, giai đoạn đang xét đến hoặc đang sống.

    • Ông một nhà văn nổi tiếng đương thời. (Ông một nhà văn nổi tiếng của thời đại đó/thời hiện tại.)
  • "đương nhiên": một cách tự nhiên, hiển nhiên, tất yếu.

    • Làm việc chăm chỉ thì thành công đương nhiên. (Làm việc chăm chỉ thì thành công điều hiển nhiên.)
Biến thể từ gần giống
  • Đang (phó từ): từ phổ biến hơn, cùng nghĩa với "đương" khi chỉ trạng thái đang diễn ra.

    • Tôi đang học bài. (Tôi đang học bài.)
  • Đảm đương (động từ): gánh vác, đảm nhận trách nhiệm.

    • ấy đảm đương công việc rất tốt. ( ấy đảm nhận công việc rất tốt.)
Từ đồng nghĩa
  • Đang (khi chỉ trạng thái): hiện đang, đang lúc.
  • Đảm nhiệm, gánh vác (khi chỉ trách nhiệm): phụ trách, nhận lãnh.
Lưu ý sử dụng
  • Từ "đương" (với nghĩa "đang") thường được dùng trong văn viết trang trọng, văn chương hoặc các văn bản hành chính cổ. Trong giao tiếp hàng ngày, từ "đang" được sử dụng phổ biến hơn.
  • Khi "đương" kết hợp với các từ khác tạo thành cụm như "đương kim", "đương thời", "đương nhiên", thì vẫn giữ được tính phổ biến thông dụng trong cả văn nói lẫn văn viết hiện đại.