hoảnh
Định nghĩa
- Tính từ:
- Trống rỗng, không có gì: "Hoảnh" mô tả trạng thái trống không, không có vật gì bên trong hoặc không có người ở.
- Vắng tanh, lặng lẽ: Dùng để chỉ một không gian hoặc địa điểm hoàn toàn vắng vẻ, không có hoạt động hay âm thanh.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Căn nhà ấy hoảnh, chẳng có ai ở cả. (Ngôi nhà ấy trống không, chẳng có ai ở cả.)
- Sau buổi chợ, sân đình trở nên hoảnh. (Sau buổi chợ, sân đình trở nên vắng tanh.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "ráo hoảnh": hoàn toàn trống rỗng, sạch trơn (thường dùng nhấn mạnh).
- Tôi lục hết các túi mà ráo hoảnh, chẳng còn một đồng. (Tôi lục hết các túi mà trống không, chẳng còn một đồng.)
Biến thể và từ gần giống
- Trống hoảnh: Cụm từ đồng nghĩa, cũng có nghĩa là trống rỗng, vắng tanh.
- Căn phòng trống hoảnh, chỉ còn lại vài chiếc ghế. (Căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại vài chiếc ghế.)
Từ đồng nghĩa
- Trống rỗng: Không có gì bên trong.
- Vắng tanh: Không có người, rất yên tĩnh.
- Trơ trọi: Cô đơn, trơ ra một mình (thường chỉ cảnh vật).
Lưu ý sử dụng
- Từ "hoảnh" thường được dùng trong văn nói hoặc văn viết mang tính chất địa phương, dân dã. Trong ngữ cảnh trang trọng, các từ như "trống rỗng" hoặc "vắng vẻ" có thể được ưa dùng hơn.
- Từ này thường đi kèm với các từ như "ráo" (trong "ráo hoảnh") để tạo thành một cụm từ cố định, nhấn mạnh hơn mức độ trống trải.