marduk
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Marduk: Vị thần tối cao của người Babylon cổ đại, được tôn thờ như thần chính trong quần thể các vị thần Lưỡng Hà. Ông được xem là vị thần bảo hộ của thành Babylon, thường liên quan đến trí tuệ, phép thuật, và chiến thắng trước hỗn mang. Phối ngẫu của ông là nữ thần Sarpanitu.
Ví dụ sử dụng
Các cách sử dụng nâng cao
- Marduk thường xuất hiện trong các văn bản tôn giáo và sử thi cổ đại, đặc biệt là trong tác phẩm (Sử thi Sáng thế Babylon), nơi ông được miêu tả là vị thần tối cao sau khi đánh bại Tiamat và được các vị thần khác tôn làm vua.
- Trong lịch sử tôn giáo, Marduk được đồng nhất với thần Jupiter trong thần thoại La Mã và thần Zeus trong thần thoại Hy Lạp, do vai trò thống trị của ông.
Biến thể và từ gần giống
- Marduk không có biến thể từ vựng trực tiếp trong tiếng Anh, nhưng tên này đôi khi được viết là Marduk hoặc Marduk (giữ nguyên dạng).
- Bel (tiếng Akkad, nghĩa là "chúa tể"): Một danh hiệu thường dùng để chỉ Marduk, đặc biệt trong các văn bản sau này.
Từ đồng nghĩa
- Thần tối cao của Babylon: Đây là cách diễn đạt mô tả chức năng của Marduk trong tôn giáo Lưỡng Hà.
- Chúa tể của các vị thần: Một danh hiệu tôn kính dành cho Marduk trong các bản khắc cổ.
Các cụm từ (phrasal verbs) liên quan
- Không có: "Marduk" là danh từ riêng chỉ tên thần, không đi kèm với động từ hoặc cụm động từ trong tiếng Anh.
Thành ngữ liên quan
- Không có: "Marduk" không xuất hiện trong các thành ngữ tiếng Anh hiện đại, nhưng trong văn hóa đại chúng, tên này đôi khi được dùng để ám chỉ quyền lực tối cao hoặc sự hỗn loạn bị chế ngự.